Giữa tiếng nhạc đinh tai nhức óc, Thẩm phu nhân sụp đổ gào thét: "Nửa đêm nửa hôm mày đang làm cái gì thế hả!"
"Phu nhân, bà không thấy sao? Tôi đang quẩy đó mà!"
Lục Nhiên đẩy âm lượng cái loa cầm tay lên mức tối đa, cả người nhảy phóc lên ghế sofa tầng hai, nhảy nhót theo nhịp điệu của âm nhạc. Cái búa trên tay cậu lúc thì gõ chỗ này, lúc lại nện chỗ kia. Trong phút chốc, chỉ nghe thấy tiếng "tùng tùng tùng tùng" và "đùng chát đùng chát" hòa quyện vào nhau.
Thẩm phu nhân nhìn cảnh tượng này mà ngây dại cả người. Bà tự phụ là danh gia vọng tộc, chưa bao giờ nghĩ đến việc có kẻ dám vác loa đến tận cửa phòng ngủ nhà người ta để quẩy giữa đêm khuya.
Lục Nhiên vừa quẩy vừa cười: "Không phải các người bảo tôi tạo ra tiếng ồn sao? Nếu tôi không làm các người ồn chết thì sao mà gỡ vốn được?"
"Đã không muốn cho tôi ngủ, thì tất cả đừng có hòng ngủ nữa!"
Lục Nhiên nhảy xuống khỏi sofa, dắt theo Đại Hoàng chạy thẳng lên tầng ba. "Rầm rầm rầm", cậu đập nát cửa phòng Thẩm Tinh Nhiễm.
Thẩm Tinh Nhiễm mở cửa bước ra, đập vào mắt là Lục Nhiên đang cầm búa và con chó đáng ghét kia. Lục Nhiên còn nở một nụ cười rạng rỡ với cậu ta: "Surprise! Chào mừng đến với tiệc đêm!"
Nói xong, Lục Nhiên túm lấy tóc cậu ta, lôi xệch xuống tầng hai.
Lục Nhiên một khi đã ác thì thực sự rất tàn nhẫn. Cậu thực sự đã cho phát nhạc của Phượng Hoàng Truyền Kỳ suốt cả một đêm.
Mấy người nhà họ Thẩm nằm trên giường, trợn mắt đến tận sáng. Lần đầu tiên họ nhận ra cách âm của căn biệt thự này hình như cũng chẳng tốt đến thế. Không ai biết âm lượng tối đa của cái loa trong tay cậu là bao nhiêu, tóm lại cứ mỗi khi họ vừa quen với âm lượng và bài hát để chuẩn bị thiếp đi, thì âm lượng lại đột ngột tăng vọt.
Nội dung bài hát cũng đổi sang bài khác. Xen lẫn vào đó là tiếng Lục Nhiên nện cửa. Sau một đêm, cả ba người thực sự bị suy nhược thần kinh luôn rồi.
Sáng sớm, Thẩm phu nhân vác bộ mặt tiều tụy xuống lầu. Thấy Lục Nhiên như người không có việc gì, tươi cười hớn hở chào hỏi bà ta. Cậu còn tỏ vẻ ngạc nhiên hỏi: "Á! Phu nhân, lão gia, sao sắc mặt hai người kém thế? Đêm qua ngủ không ngon à?"
Thẩm phu nhân và Thẩm Hồng Nguyên suýt chút nữa là tức đến ngất xỉu. Thẩm phu nhân chỉ tay vào Lục Nhiên, thều thào mắng: "Mày! Bọn tao ngủ không ngon là vì ai?"
"Vì tôi à?" Lục Nhiên ôm ngực thút thít, "Thế thì biết làm sao giờ? Đêm đến là tôi lại thích quẩy mà! Một ngày không quẩy là tôi không ngủ được. Tôi không chỉ thích quẩy, mà bẩm sinh còn thô lỗ, nói năng đi đứng tiếng to cực kỳ, trở mình trong chăn thôi cũng địa chấn ầm ầm, ồn từ tầng một lên tận tầng hai. Tôi mà dậm chân một cái, chắc Thẩm Tinh Nhiễm ở tầng ba cũng sợ đến mức tè ra quần mà lăn xuống đây mất..."
Thẩm Tinh Nhiễm vừa khéo xuống lầu: "..."
Lục Nhiên lo lắng thở dài một tiếng: "Nếu các người thực sự không chịu nổi, hay là dọn ra căn kho ngoài sân mà ở đi?"
Lời nói truyền ra trước đó giờ bay ngược trở lại. Cú ném boomerang đã găm thẳng vào chính mình.
Thẩm phu nhân tức đến mức không thốt ra nổi nửa lời. Bà ta chỉ tay vào Lục Nhiên "Mày..." một hồi lâu, rồi tức tối quay đầu chạy thẳng lên tầng hai.
Lục Nhiên vẫy tay từ xa: "Ơ này, đừng quên dọn ra ngoài đấy nhé!"
Thẩm phu nhân tất nhiên là không dọn!
Đêm hôm đó, Lục Nhiên lại đổi một bài hát khác. Cả nhà họ Thẩm vang vọng tiếng nhạc:
"Ngủ cái lờ gì mà ngủ, dậy mà quẩy!"
"Ngủ cái lờ gì mà ngủ, dậy mà quẩy!"
(Raw là "
" (mábì): l*z mẹ m)
Thẩm phu nhân không tin vào chuyện tâm linh. Bà ta không tin Lục Nhiên thức trắng đêm mà không biết mệt!
Thẩm Hồng Nguyên thì chịu hết nổi rồi, đêm đến là lẻn ra ngoài ngủ lại công ty.
Ngày thứ ba.
Thẩm phu nhân thần trí lờ đờ, Lục Nhiên lại tinh thần phơi phới. Nếu biết Thẩm phu nhân đang cắn răng thi gan thức đêm với mình, Lục Nhiên chắc chắn sẽ khinh bỉ ra mặt. Cậu đang đem cả cái nghị lực ôn thi cuối kỳ và cày game xuyên màn đêm của sinh viên ra để chơi cơ mà. Mấy ngày không ngủ thì đã thấm thía gì. Giờ ra chơi trên lớp cậu không biết tranh thủ bù giấc à!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!