Chương 16: Che Giấu

"Đồ thần kinh!" Lục Nhiên chửi một câu rồi dắt chó quay về phòng.

Trên tầng hai, Thẩm Tinh Nhiễm đứng bên lan can, trong lòng đầy thắc mắc. Cậu ta nghe thấy Thẩm Tinh Trác đập cửa phòng Lục Nhiên nên vội vàng chạy xuống, cứ ngỡ cuối cùng Thẩm Tinh Trác cũng chịu ra tay xử lý Lục Nhiên rồi.

Nhìn tình hình thì đúng là như vậy thật. Không biết Lục Nhiên đã làm gì mà Thẩm Tinh Trác lại bốc hỏa đến thế. Cứ tưởng hai bên sắp đánh nhau đến nơi, kết quả là…

Thẩm Tinh Trác thế mà lại vò đầu con chó kia mấy cái rồi cứ thế bỏ đi?

Thẩm Tinh Nhiễm đầy bụng nghi hoặc.

Lục Nhiên đưa mắt nhìn về phía cầu thang. Thẩm Tinh Nhiễm cứng người lại, nhanh chóng rút lui về tầng ba. Cậu ta chẳng muốn dây vào Lục Nhiên lúc này chút nào.

Về đến phòng, Thẩm Tinh Nhiễm tiếp tục suy nghĩ về hành động của Thẩm Tinh Trác. Cậu ta không rõ Thẩm Tinh Trác chỉ đơn thuần là xả giận, hay đang dùng con chó để đe dọa Lục Nhiên.

Thẩm Tinh Nhiễm đoán là vế sau. Cậu ta có chút hả hê. Trì hoãn lâu như vậy, cuối cùng Thẩm Tinh Trác cũng sắp động thủ rồi.

Thế nhưng... nhớ lại toàn bộ quá trình cãi vã giữa Thẩm Tinh Trác và Lục Nhiên, Thẩm Tinh Nhiễm cứ thấy có gì đó sai sai, nhưng nhất thời lại không nghĩ ra sai ở đâu.

Thẩm Tinh Nhiễm kiên nhẫn đợi Thẩm Tinh Trác tiếp tục gây khó dễ cho Lục Nhiên. Một ngày, rồi hai ngày trôi qua. Lục Nhiên vẫn thong dong dắt con chó vàng ra ra vào vào.

Tần suất Thẩm Tinh Trác về nhà họ Thẩm có cao hơn một chút, hễ gặp Lục Nhiên là lại cãi nhau. Nhưng kiểu cãi vã đó trông cứ như đùa giỡn, còn con chó kia thì vẫn bình an vô sự.

Thẩm Tinh Nhiễm bắt đầu sốt ruột, cậu ta cảm thấy mọi chuyện đang dần vượt khỏi tầm kiểm soát. Cậu ta cần phải làm gì đó để Lục Nhiên phải bẽ mặt thì mới tìm lại được cảm giác làm chủ như trước. Thế nhưng Thẩm Tinh Nhiễm vẫn còn nhớ như in bữa cơm hôm đó và hai cái tát của Lục Nhiên, nên thực lòng không muốn đối đầu trực diện với cậu.

Ở nhà, Thẩm Hồng Nguyên và Thẩm phu nhân có lẽ cũng chung suy nghĩ, họ gần như chẳng mấy khi ở lại biệt thự. Sau một thời gian, ngược lại Lục Nhiên trông cứ như chủ nhân của căn nhà này vậy.

Đợi thêm vài ngày nữa, Thẩm Tinh Nhiễm không nhịn nổi nữa, chủ động tìm đến chỗ ở của Thẩm Tinh Trác.

Thẩm Tinh Trác sống trong một căn hộ chung cư cao cấp ở nội thành, diện tích rất lớn. Ngoài ra anh ta còn một căn biệt thự để chuyên mở tiệc tùng. Anh ta đối xử với Thẩm Tinh Nhiễm rất tốt, khóa vân tay đã lưu sẵn tay cậu ta từ lâu, căn nhà phần lớn cũng được trang trí theo gu của cậu ta. Thẩm Tinh Nhiễm về đây chẳng khác nào về nhà mình.

Lần này vào cửa, chuông cửa điện tử vẫn vang lên giọng nói do Thẩm Tinh Trác ghi âm sẵn như mọi khi: "Cung nghênh tiểu hoàng tử nhà họ Thẩm giá lâm!"

Thẩm Tinh Nhiễm khẽ cười, trong lòng cuối cùng cũng thấy dễ chịu hơn đôi chút. Cậu ta tự nhiên ngồi xuống ghế sofa. Thực ra ở chỗ Thẩm Tinh Trác, cậu ta còn thấy tự do hơn ở biệt thự nhà họ Thẩm, vì Thẩm Tinh Trác bao dung cậu ta hơn, cậu ta cũng không cần phải diễn vai ngoan ngoãn hiểu chuyện.

Thẩm Tinh Nhiễm tùy ý đảo mắt nhìn quanh một lượt. Thẩm Tinh Trác vốn lười dọn dẹp, lại không thích thuê giúp việc theo giờ, nên cả phòng khách bừa bãi kinh khủng, vỏ hộp chuyển phát nhanh vứt bừa bãi đầy sàn.

Thẩm Tinh Nhiễm vừa định gọi điện cho bên dịch vụ dọn dẹp thì đột nhiên nhìn thấy một thứ bằng góc mắt, động tác bỗng khựng lại.

Trong góc tường sát ban công có đặt một căn nhà gỗ nhỏ. Màu sắc phối rất đẹp, nhìn qua cũng thấy cực kỳ tinh xảo. Bên trong căn nhà còn lót một tấm đệm nhung dày và mềm mại.

Thẩm Tinh Nhiễm nghi hoặc bước tới.

"Cái gì đây? Loại mô hình lắp ghép mới à?"

Nhìn sang cạnh đó một chút, cậu ta lại thấy một cái khay nhựa rất lớn, bên trên là một lớp vỉ ngăn có lỗ thoát. Thẩm Tinh Nhiễm đi loanh quanh một vòng, không hiểu Thẩm Tinh Trác đang bày trò gì.

Cho đến khi cậu ta nhìn thấy trên cửa căn nhà gỗ có treo một tấm biển nhỏ, trên đó in một dấu chân chó màu đen. Thẩm Tinh Nhiễm bật dậy, đột nhiên nhận ra: đây là một cái chuồng chó.

Còn cái khay nhựa bên cạnh chính là khay vệ sinh cho chó.

Thẩm Tinh Nhiễm bắt đầu suy nghĩ xem tại sao Thẩm Tinh Trác lại sắm những thứ này. Bảo anh ta xử lý một con chó mà phiền phức đến thế sao?

Cậu ta hơi thẫn thờ ngồi phịch xuống sofa, vừa đặt mông xuống thì đột nhiên cảm thấy đau nhói. Thẩm Tinh Nhiễm đứng phắt dậy, thấy trong góc sofa có một cái lược chải lông thú cưng.

Quá nhiều thứ lạ lẫm mà cậu ta không hề thích đột nhiên xuất hiện trong không gian mà cậu ta vốn coi là của riêng mình. Điều này khiến Thẩm Tinh Nhiễm vô cùng bất mãn, cảm giác giống hệt như lúc Lục Nhiên quay về nhà họ Thẩm vậy.

Thẩm Tinh Nhiễm hít sâu một hơi, nhưng vẫn không nhịn được, đứng dậy gom hết lược, chuồng chó và các đồ dùng thú cưng khác quăng thẳng một hơi ra ngoài ban công.

Sau khi trút giận xong, cậu ta mới bình tĩnh trở lại. Nghĩ đến mục đích chính của mình hôm nay, cậu ta gọi điện thuê người dọn dẹp, rồi gọi cả đồ ăn bên ngoài về.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!