Lục Nhiên sững người, không ngờ bên trong lại có người.
Lúc này, một tay cậu đang vén vạt áo, tay kia vẫn còn đặt trên cạp quần đã cởi cúc. Đến cả rốn cũng lộ ra ngoài. Nhìn kiểu gì cũng thấy kỳ quặc.
Cậu vội vàng buông áo xuống, bấy giờ mới ngước mắt nhìn sang.
Người ngồi trên xe lăn chính là người mà cậu đã thấy sau cửa sổ sát đất lần trước. Giờ đây, người này đã cởi áo khoác ngoài, bên trong là một bộ vest màu xanh xám.
Khác với lần quan sát từ xa trước đó, giờ ở khoảng cách gần, Lục Nhiên mới phát hiện ra anh ta thế mà lại đeo găng tay. Hiện tại, một bên găng tay đã được tháo ra, những đốt ngón tay gầy guộc trắng đến gần như tái nhợt đang nhẹ nhàng đặt trên tấm chăn mỏng màu đen. Xương bàn tay của anh ta rất rộng, dù nước da trắng bệch nhưng không hề tỏ ra yếu ớt chút nào.
Khí chất trên người đàn ông này mang lại cho Lục Nhiên cảm giác vừa lạ lẫm, vừa quen thuộc. Lạ là vì vị đại gia này có phong cách hoàn toàn khác biệt với người nhà họ Thẩm. Anh ta tĩnh lặng đến quá mức.
Và chính sự tĩnh lặng ấy lại khiến Lục Nhiên thấy quen thuộc. Giống hệt như bản thân cậu khi còn nằm trên giường bệnh ngày trước.
Lục Nhiên vắt bớt nước trên vạt áo.
Người ngồi trên xe lăn không nói nửa lời, chỉ dùng đôi mắt đen sâu thẳm không thấy ánh sáng kia nhìn chằm chằm vào cậu.
"Kỷ... tiên sinh?" Lục Nhiên suy nghĩ một chút rồi chủ động lên tiếng trước, "Cảm ơn anh lần trước đã cho tôi đi nhờ."
"Ừm..." Cậu lại nhìn sang bồn tiểu bên cạnh.
Xuất phát từ sự hiểu biết về người tàn tật, cộng thêm chút đồng cảm của kẻ cùng cảnh ngộ kiếp trước, cậu thử hỏi: "Anh có cần tôi giúp gì không?"
Dứt lời, người đàn ông thu hồi tầm mắt. Anh ta chỉ nhàn nhạt thốt ra hai chữ: "Ra ngoài."
Động tác của Lục Nhiên khựng lại.
Câu này xét về nội dung thì khá mất lịch sự, giống như đang đuổi người. Nhưng nghe ngữ khí thì dường như chỉ là một câu nói đơn thuần, phẳng lặng đến chết người.
Lục Nhiên nhìn lại mớ hỗn độn trên áo khoác và quần mình, kiên định lắc đầu: "Không."
Kỷ Mân lại nhìn sang.
Lục Nhiên chỉ vào dãy buồng vệ sinh: "Đây không phải là nhà vệ sinh công cộng sao? Anh muốn đi vệ sinh thì cứ đi, muốn rửa tay thì cứ rửa, muốn thẫn thờ thì tìm một buồng mà ngồi. Tôi chỉ đứng ở bồn rửa tay thôi, cũng đâu có cản đường anh, tại sao tôi phải ra ngoài?"
Chân mày người đàn ông khẽ động đậy, quả nhiên không nói thêm gì nữa. Nhìn dáng vẻ đó, không hẳn là anh ta không để tâm, mà đơn giản là lười mở miệng.
Lục Nhiên cũng chẳng buồn để ý đến anh ta, chạy lại phía tủ lấy khăn lau. Tủ có rất nhiều ngăn, Lục Nhiên kéo từng ngăn ra xem. Có một ngăn hơi đầy, mà động tác kéo của cậu lại quá nhanh.
"Soạt" một tiếng, có hai cái hộp bay ra ngoài. Lục Nhiên luống cuống chụp lấy. Cầm lên nhìn, trong tay cậu là hai hộp giấy nhỏ hình vuông, đóng gói rất tinh xảo. Trên hộp không in chữ, Lục Nhiên không hiểu là cái gì, còn cầm lấy nghiên cứu một hồi. Cậu chỉ thấy ở góc hộp có in hai chữ XL.
"Khăn lau ở ngăn thứ hai." Giọng nói sau lưng đột ngột vang lên nhắc nhở.
"Ồ." Lục Nhiên đáp một tiếng, bỏ hai cái hộp lại vào ngăn kéo.
Cậu mở ngăn dưới ra thì thấy khăn lau màu trắng dùng một lần.
"Cảm ơn nhé." Cậu nói.
Lục Nhiên lấy khăn quay lại bồn rửa tay. Người ngồi trên xe lăn lúc này đã tháo cả hai bên găng tay ra. Anh ta đang mở vòi nước, để đôi bàn tay dưới làn nước lạnh xối xả. Thời tiết dạo này đã bắt đầu lạnh, Lục Nhiên nhìn thôi cũng thấy rét run cả người.
Cậu cởi chiếc áo sũng nước ra, bật máy sấy tóc dựng một bên để hong khô.
Đến lúc định cởi nốt chiếc quần jeans, Lục Nhiên liền ngẩng đầu lên.
Bốn mắt nhìn nhau.
Lục Nhiên đờ người mất hai giây, đột nhiên cảm thấy c** q**n trước mặt người khác có vẻ không ổn cho lắm. Ngón tay bấu lấy chiếc cúc quần do dự một hồi, cuối cùng cậu vẫn cài lại, cúi người thấm ướt khăn lau sạch những vết bẩn trên quần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!