Đứa nhỏ lập tức lao vào lòng ông lão trước mặt. Thẩm Hãn Sơn phải tì tay vào gậy mới đỡ được bé. Ông lão theo thói quen nghiêm khắc quở trách: "Khóc cái gì mà khóc..."
Nhưng nhìn khuôn mặt đẫm nước mắt của đứa trẻ, cuối cùng ông vẫn không kìm lòng được, ngồi xuống ôm chặt lấy bé.
Kỷ Mân lần đầu tiên thấy Nhiên Nhiên khóc thảm thiết đến thế. Không phải kiểu khóc kìm nén và đầy uất ức khi rúc vào lòng anh.
Đứa nhỏ dường như cuối cùng đã gặp được người mình có thể dựa dẫm hoàn toàn, ngửa mặt lên khóc thật to.
Kỷ Mân lúc này mới nhận ra rằng, dù Nhiên Nhiên không nhớ gì cả, nhưng tận sâu trong lòng, nhóc con vẫn luôn nhớ nhà.
Bé nhớ người ông đã nuôi nấng mình khôn lớn, nhớ cuộc sống trước đây khi luôn được ở bên cạnh ông.
Bởi vì đó là chỗ dựa duy nhất của bé kể từ khi chào đời.
Nhiên Nhiên đã khóc rất lâu, khóc đến mức trán, mũi và cả cằm đều đỏ ửng lên.
Khóc xong, nhóc con lại trở nên hớn hở, cứ xoay quanh ông lão: "Ông nội ơi, dạo này Nhiên Nhiên ngoan lắm ạ! Nhiên Nhiên còn... còn học viết chữ nữa!"
Nắm lấy tay ông, nhóc con luyên thuyên đủ thứ chuyện trên đời. Đợi đến khi đứa nhỏ dần bình tĩnh lại, Thẩm Hãn Sơn mới cùng Kỷ Mân ngồi xuống chiếc bàn tròn giữa sân.
Đứa nhỏ thực sự rất nhớ ông nội. Dù chưa nhớ lại hết mọi chuyện, nhưng bé vẫn ý thức được mình đã lâu lắm rồi không được gặp ông.
Thẩm Hãn Sơn hỏi thăm Kỷ Mân về tình hình gần đây của Nhiên Nhiên.
Kỷ Mân cũng không giấu giếm:
"Hôm đó em ấy bị dầm mưa, lại bị h* th*n nhiệt, sau đó còn lên cơn sốt cao nên rất nhiều chuyện không còn nhớ rõ nữa. Hiện tại tên em ấy là Lục Nhiên, danh tính được đăng ký tại viện phúc lợi dưới dạng trẻ mồ côi chưa có người nhận nuôi."
Thẩm Hãn Sơn thở dài, ông cúi xuống nhìn đứa nhỏ đang dựa vào chân mình. Thằng bé nửa quỳ nửa đứng, dính chặt lấy đầu gối ông. Thẩm Hãn Sơn tuy rất xót cháu, nhưng vốn tính nghiêm khắc đã quen, ông theo bản năng lên tiếng: "Đứng ngồi chẳng ra làm sao cả, ngồi xuống cho hẳn hoi."
Nói xong, Thẩm Hãn Sơn lập tức thấy hối hận, sợ làm cháu trai khiếp sợ. Nhưng nhóc con ngước nhìn ông một cái, chẳng những không sợ mà gan còn to hơn.
Bé "vâng" một tiếng, chậm chạp đứng dậy. Nhưng bé cũng chẳng thèm lại ghế thấp bên cạnh ngồi, mà chạy "lạch bạch" đến bên cạnh Kỷ Mân, dùng đúng cái tư thế đó dính chặt lấy đầu gối anh.
Kỷ Mân mỉm cười, dứt khoát bế bổng đứa nhỏ vào lòng.
Thẩm Hãn Sơn: "..."
Một già một trẻ nhìn nhau.
Cả hai đều đọc được trong mắt đối phương sự khác biệt rõ rệt về quan điểm nuôi dạy trẻ nhỏ.
Nhưng nhóc con khóc xong thì mệt lử, rúc vào lòng Kỷ Mân chẳng mấy chốc đã ngủ thiếp đi. Kỷ Mân bế bé vào phòng, cởi giày rồi đặt lên giường. Thẩm Hãn Sơn đi theo sau, quan sát căn phòng của đứa nhỏ.
Phòng trải thảm nhung dày, trên thảm bày la liệt đủ loại đồ chơi và sách truyện. Trông thì có vẻ bừa bãi không quy củ, nhưng lại mang đến cảm giác ấm cúng lạ thường.
Thẩm Hãn Sơn im lặng hồi lâu, không nói gì.
Chẳng mấy chốc, cả hai quay lại sân viện, ngồi đối diện nhau. Bầu không khí tĩnh lặng một hồi, cuối cùng Thẩm Hãn Sơn là người phá vỡ sự im lặng:
"Càm ơm cháu đã chăm sóc Nhiễm Nhiễm. Cả nhà họ Thẩm nợ cháu một ân tình."
Nói đến đây, Thẩm Hãn Sơn tự giễu cười một tiếng.
Cái gọi là "nhà họ Thẩm" bây giờ cũng chỉ còn lại ông và đứa cháu nhỏ này thôi.
"Cháu làm vậy chỉ vì Nhiên Nhiên, không cần bất cứ ai phải nợ ân tình cả," Kỷ Mân nói.
Hai người một người gọi "Nhiễm Nhiễm", một người gọi "Nhiên Nhiên", ai giữ ý người nấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!