WARNING: THỤ LẠI CHƠI DƠ
Trần Thịnh há hốc mồm thành hình chữ "O".
Đám có mặt ở đây đều là lũ công tử bột nhà giàu, đã bao giờ thấy qua cái cảnh tượng này đâu. Từng đứa một cứ thế mà hóa đá, tròng mắt suýt thì lòi cả ra ngoài.
"Ư ư ư ư!" Tên tay sai điên cuồng giãy giụa.
Lục Nhiên làm việc nặng đã quen, tuy dáng người gầy gò nhưng sức lực rất lớn, đám công tử thế gia này căn bản không phải đối thủ của cậu. Cậu vừa xoay tròn cái bàn chải bồn cầu, vừa hỏi: "Miệng đã đánh sạch sẽ chưa? Đã không muốn ăn cơm, vậy sau này đổi sang loại thức ăn khác nhé?"
Tên tay sai nước mắt trào ra, nằm bệt dưới đất giãy giụa trong tuyệt vọng. Đám người xung quanh đồng loạt lùi lại một khoảng lớn, vậy mà chẳng có lấy một đứa nào dám tiến lên giúp đỡ. Vì quá mức kinh hãi, đến cả kẻ đứng ra quay clip cũng không có.
Thọc thẳng cho đến khi tên tay sai bỏ cuộc không buồn giãy giụa nữa, Lục Nhiên mới nhấn hắn xuống hỏi: "Còn dám hất đĩa của tao không?"
Tên tay sai cố sức lắc đầu.
"Lãng phí thức ăn? Quăng túi của tao?"
Lục Nhiên cứ hỏi một câu, cái bàn chải bồn cầu trong tay lại thọc vào một phát. Cho đến khi tên tay sai đến cả sức lắc đầu cũng chẳng còn, chỉ biết nằm bệt dưới sàn mà r*n r*, Lục Nhiên mới rút cái bàn chải ra.
Trần Thịnh và Thẩm Tinh Trác hai người đang ngồi xổm trên ghế sofa run bần bật. Trần Thịnh khó khăn nuốt nước miếng, nói: "Anh... Anh Trác, anh Lục gắt thế cơ à?"
Thẩm Tinh Trác chẳng buồn mở miệng.
Lục Nhiên vẩy vẩy cái bàn chải bồn cầu, đưa mắt nhìn về phía kẻ gây hấn còn lại.
Lâm Y vẫn đang giẫm chân lên bản báo cáo thí nghiệm của Lục Nhiên. Vừa chạm phải ánh mắt của cậu, cậu ta liền cuống quít rụt chân lại. Nhưng sau khi thu chân về, cậu ta lại thấy hành động này thật mất mặt, thế là liếc nhìn cái bàn chải trong tay Lục Nhiên, cứng họng quát: "Mày muốn làm gì?"
Đám người đứng xem lúc này cũng đã kịp hoàn hồn, bắt đầu nhao nhao vây tới. Lâm Y và tên tay sai lúc nãy không cùng đẳng cấp, dù sao hắn cũng đã có hôn ước với nhà họ Trương.
"Thôi bỏ đi, bỏ đi."
"Đều là hiểu lầm cả, thế là được rồi."
Lục Nhiên cười lạnh. Cậu cầm bàn chải chỉ thẳng vào kẻ vừa lên tiếng: "Giờ thì mới biết nói bỏ đi à? Lúc nãy nó làm khó tao, sao mày không nói?"
Trên đầu bàn chải vẫn còn dính niêm mạc miệng của tên tay sai kia. Kẻ bị chỉ thẳng mặt sợ tới mức vội vàng lùi lại một bước.
Có người đi kéo Thẩm Tinh Trác: "Anh Trác, anh cũng nói một câu đi chứ."
Thẩm Tinh Trác chẳng thèm đoái hoài: "Kéo tôi làm gì, có giỏi thì đi mà kéo cậu ta ấy."
Người kia: "..."
Được rồi, hắn không có gan đó.
Lâm Y nhìn chằm chằm thứ trên tay Lục Nhiên, trong lòng sợ muốn chết nhưng vẫn cố gồng để duy trì vẻ bình tĩnh ngoài mặt. Mọi người vừa định khuyên can tiếp thì thấy Lục Nhiên buông tay.
"Bạch" một tiếng, cái bàn chải bẩn thỉu rơi xuống đất.
Thấy cảnh này, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ Lục Nhiên dù sao cũng không đến mức không biết điều.
"Được rồi được rồi, đều là chỗ quen biết cả mà."
"Chút xích mích nhỏ thôi."
Trần Thịnh cũng định bước tới góp vui vài câu. Nhưng trước khi xuống, hắn nhìn Thẩm Tinh Trác một cái. Thẩm Tinh Trác vẫn ngồi xổm trên sofa, không hề nhúc nhích. Trần Thịnh do dự một hồi, cuối cùng vẫn quyết định không xuống.
Thấy trong tay Lục Nhiên không còn vũ khí, Lâm Y lập tức thả lỏng hơn hẳn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!