Chương 13: Bàn Chải Bồn Cầu

Cánh tay của Trần Thịnh cứng đơ ra giữa không trung, thu về không được mà đặt xuống cũng chẳng xong. Hắn cười gượng gạo đầy vẻ lúng túng.

Trong lòng hắn bắt đầu thấy hối hận vì đã lỡ lội vào vũng nước đục của nhà họ Thẩm. Nhìn cái điệu bộ của Lục Nhiên kìa, gọi món cứ như muốn đòi mạng người ta vậy. Còn thái độ của Thẩm Tinh Trác thì cứ nóng lạnh thất thường. Nhưng dù có là con riêng đi chăng nữa thì hai người này vẫn là anh em máu mủ, hắn là người ngoài, xen vào làm gì cho mệt xác.

Mắng Trần Thịnh xong, Thẩm Tinh Trác lại thấy bứt rứt không yên. Anh ta vẫn chưa quen với việc đứng ra bảo vệ Lục Nhiên. Từ trước đến nay, anh ta luôn bao bọc Thẩm Tinh Nhiễm như báu vật trong lòng bàn tay, nay Lục Nhiên trở về, hiển nhiên là đối lập với Thẩm Tinh Nhiễm. Anh ta vốn đã chọn đứng về phía em trai nuôi ngay từ đầu, giờ lại đi che chở cho Lục Nhiên, cảm giác cứ sai sai thế nào ấy.

Thẩm Tinh Trác khẽ hắng giọng, cố bày ra vẻ mặt khó ở để tìm cách làm khó Lục Nhiên: "Cái hóa đơn này tôi không trả đâu nhé, cậu tự mà lo lấy."

"Anh tất nhiên có thể không trả." Lục Nhiên liếc anh ta một cái sắc lẹm.

Thẩm Tinh Trác nhướng mày thách thức.

Lục Nhiên híp mắt cười đầy tinh quái: "Vậy thì tôi sẽ nói cho tất cả bọn họ biết, Nhị thiếu gia nhà họ Thẩm chính là anh trai ruột của tôi."

Trái tim Thẩm Tinh Trác bỗng hẫng đi một nhịp. Kỳ lạ là, anh ta chẳng hề thấy phản cảm chút nào.

Nhưng Lục Nhiên lại bồi thêm: "Sau đó tôi sẽ kể cho họ nghe chuyện anh từng ăn cứt."

Thẩm Tinh Trác sững sờ. Chút rung động nhỏ nhoi trong lòng lập tức tan thành mây khói.

Lục Nhiên thong thả phân tích: "Nói anh là anh trai ruột chỉ là cái cớ để người ta tin sái cổ cái vế sau thôi."

"Không phải tôi... Tôi ăn hồi nào cơ chứ!" Thẩm Tinh Trác tức đến nổ đom đóm mắt.

"Thì cái hôm đó đấy." Lục Nhiên lạnh lùng nhìn anh ta.

Ký ức kinh hoàng một lần nữa ập đến. Thẩm Tinh Trác điên cuồng giải thích: "Mẹ kiếp, tôi không có!"

"Ai ăn chứ!"

"Cậu chỉ ném cái túi đó vào người tôi thôi!"

"Nhưng mà cái túi bọc nó bị rách rồi còn gì." Lục Nhiên thản nhiên nhắc lại.

"Thì cũng chưa có dính vào miệng tôi!" Thẩm Tinh Trác gào lên đầy tuyệt vọng.

Giọng anh ta quá lớn. Đợi đến khi gào xong mới nhận ra có gì đó không ổn, anh ta cứng đờ người quay sang nhìn bên cạnh. Mấy tên công tử bột xung quanh đều nhìn anh ta với vẻ mặt không thể tin nổi.

Trần Thịnh ngồi gần nhất không nhịn được, yếu ớt giơ tay hỏi một câu chí mạng: "Hai người... đang nói là anh ăn... ăn cái gì cơ?"

Thẩm Tinh Trác: "..."

Ngay lúc Thẩm Tinh Trác hận không thể ngồi tên lửa phóng thẳng khỏi trái đất cho đỡ nhục, thì bên ngoài có tiếng động lớn thu hút sự chú ý.

Nhóm của Lục Nhiên đang ở phòng billiard tầng một, phía ngoài là lớp kính sát đất cực lớn nhìn thẳng ra lối vào của tòa nhà đối diện trong khối nhà đôi. Kiếp trước Lục Nhiên từng đến đây nên biết rõ: khối nhà đôi này chỉ có một nửa mở cửa cho khách, nửa còn lại nghe nói chỉ tiếp đón những nhân vật đặc biệt tầm cỡ, giữa hai tòa nhà có cầu vượt nối liền.

Lúc này, cánh cửa lớn của tòa nhà bí ẩn bên kia mở toang. Trên bậc thềm là hai hàng nhân viên phục vụ đứng cúi chào cung kính. Cách đó không xa, một chiếc xe hạng sang phiên bản kéo dài đang từ từ đỗ lại.

"Mẹ kiếp, cửa mở kìa."

"Ai thế!"

Lục Nhiên cảm thấy chiếc xe kia trông rất quen mắt, cậu cũng tò mò nhích lại gần hơn một chút.

Khi đứng sát cửa kính sát đất, cậu mới phát hiện đám người hầu đứng trên bậc thềm có cách sắp xếp hơi lạ. Hai hàng người không đứng dạt sang hai bên bậc thang mà lại đứng... dọc theo hai bên lối đi dành cho người khuyết tật ở chính giữa.

Đúng lúc này, có người nhận ra chiếc xe, thốt lên kinh ngạc: "Đm! Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay, xe của nhà họ Kỷ kìa!"

Lục Nhiên quay đầu nhìn lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!