Việc đầu tiên ta làm sau khi gả vào phủ Lương Quốc công — chính là lập quy củ.
Đối tượng, chính là hai đứa đích t. ử đích nữ hỗn hào khét tiếng ở kinh thành.
Tại chính đường.
Đích nữ tám tuổi – Lương Nguyệt Nghi, hung hăng đập chén trà nhận mẫu thân xuống đất.
"Con gái quan lục phẩm hèn mọn như ngươi, cũng xứng uống trà ta kính sao?"
Nàng ta ngẩng cao đầu, trong mắt tràn đầy kiêu ngạo.
Đích t. ử mười tuổi – Lương Tịnh Du, đứng chắn trước muội muội, trừng mắt nhìn ta:
"Ngươi cũng dám bày ra dáng vẻ chủ mẫu trong phủ Quốc công ư?"
"Đợi phụ thân về, ta nhất định bắt ông ấy hưu ngươi, đuổi tới am ni cô cho khuất mắt!"
Đám hạ nhân trong sảnh nín thở, song ánh mắt đều mang theo vẻ chờ xem trò vui.
Ta chậm rãi đứng dậy, nhấc bình trà mới đặt trên án.
"Cho ngươi cơ hội, ngươi lại không biết trân trọng."
"Vậy thì chén thứ hai này — xem như bài học dành cho ngươi."
Lời vừa dứt, cả bình trà liền hất thẳng xuống đầu.
Lương Nguyệt Nghi thét lên, giật b.ắ. n người, y phục ướt sũng, tóc tai rối tung.
"Tiện phụ! Ngươi dám ra tay! Ta phải đi mách phụ thân!"
Giọng ta vẫn điềm đạm:
"Kim Hạ, châm thêm một bình nữa."
"Chén trà nhận mẫu hôm nay — dù các ngươi có muốn hay không, ta đều phải uống."
Lương Tịnh Du giận dữ đến cực điểm, đưa tay chắn trước mặt muội muội mình.
Ta trở tay rút ra cây thước dạy học bằng gỗ đàn hương, "bốp" một tiếng quật thẳng lên mu bàn tay nó.
"Làm đích t. ử mà dung túng muội muội thất lễ — là bất đễ*"
(*) Bất đễ: không trọn tình anh em, "đễ" ở đây là chỉ tình yêu thương, tình cảm thân thiết giữa anh chị em.)
"Đối diện với đích mẫu, lại ăn nói cuồng ngôn — là bất hiếu."
"Đưa tay ra."
Nó ưỡn cổ lên: "Ngươi dám!"
Thước vút qua — ba cái liên tiếp giáng xuống.
Mu bàn tay đỏ bừng sưng tấy chỉ trong chớp mắt.
"Ở phủ Lương Quốc công này, chưa có chuyện gì mà ta không dám làm."
Nó đau đến hít mạnh một hơi lạnh, nước mắt trào ra tức khắc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!