Trận thiên tai tuyết còn chưa hoàn toàn kết thúc, ngoại tộc đã tiến hành xâm chiếm biên giới Đông Bắc. May mà có chuẩn bị trước, còn chưa phá tan được phòng tuyến, mà ngăn ngoại tộc ở ngay biên quan. Mặc dù là vậy, nhưng bá tánh ở biên quan vẫn tử thương vô số.
Lúc Trúc Lan nghe được tin tức, cô rất lo cho Ngô Minh. Những tin tức mà Trúc Lan nhận được toàn là tin tức truyền miệng, có rất nhiều thông tin không chính xác. Cô hỏi Chu Thư Nhân, Chu Thư Nhân cũng không biết rõ. Có điều Chu Thư Nhân rất lạc quan, nói:
- Trận đột kích mùa đông năm nay không chọc thủng được phòng tuyến, ngoại tộc đã lỡ mất thời cơ rồi. Chỉ cần trụ được qua khỏi mùa đông, đầu xuân năm sau bên ta sẽ chiếm được thế chủ động. Kết thúc trận chiến lớn này, có thể đổi được hơn mười năm hòa bình trong tương lai.
Trúc Lan nói:
- Không biết có bao nhiêu người đã bỏ mạng trong chiến tranh.
Chu Thư Nhân an ủi:
- Năm ngoài triều ta đã đổi mới trang bị, sức chiến đấu tăng lên rất nhiều, thương vong cũng có thể giảm đi phần nào.
Vẻ mặt Trúc Lan có chút kỳ quái, nếu như năm ngoái Chu Thư Nhân không phát hiện ra đường dây bí mật, triều đình thật sự không biết lấy đâu ra bạc để đổi mới trang bị cho các tướng sĩ. Cô ý nhị nói:
- Tính ra, số mạng chúng ta cũng cứng phết nhỉ, hình như đã gián tiếp thay đổi rất nhiều chuyện.
Chu Thư Nhân cũng cảm thấy vậy, anh không dưới một lần tự phân tích trong đầu: nếu không có khoản bạc từ trên trời rơi xuống hồi năm ngoái, Hoàng thượng đúng là không có tự tin quyết định thắng bại giống như bây giờ. Mặc dù sớm hay muộn gì cũng sẽ có chiến tranh, nhưng không phải là sang năm.
*****
Hôm sau, Diêu nhị tiểu thư tới chào từ biệt:
- Lần này hồi kinh không biết tới bao giờ mới gặp lại, tất cả là nhờ ơn thẩm thẩm.
Trúc Lan hỏi:
- Thẩm huyện chúa cũng cùng hồi kinh sao?
Diêu Dao không giấu giếm, nói:
- Dạ phải, huynh trưởng đã khởi hành đi biên cảnh rồi, phụ thân lo cho đứa cháu sắp sửa chào đời cho nên lần này cho người đích thân tới hộ tống về.
Nếu không phải là thái độ phụ thân cứng rắn, nàng ta và tẩu tẩu thật sự sẽ không trở về Kinh Thành. Hai người bọn họ vốn định có thể kéo thêm được ngày nào hay ngày nấy, đáng tiếc phụ thân một hai ép buộc bọn họ trở về.
Trúc Lan thầm nghĩ, Diêu Văn Kỳ không cản được Diêu Triết Dư đi, cho nên muốn giữ Thẩm huyện chúa trong tay, thế thì đứa trẻ trong bụng sẽ rất nguy hiểm.
- Mặc dù đường đi Kinh Thanh đã thông thoáng rồi, nhưng vẫn còn dân chạy nạn. Lần này Diêu nhị tiểu thư và huyện chúa hồi kinh, nên cẩn thận một chút thì hơn.
Diêu Dao cười nhạt, nói:
- Thẩm thế tử phái cận vệ của ngài ấy đi theo, trên đường sẽ bình an thôi.
Trúc Lan khẽ cười, cô đã quên mất còn ca ca của Thẩm huyện chúa ở đây:
- Vậy là tốt rồi.
Diêu Dao âm thầm thở dài. Những ngày xa nhà là những ngày tự tại nhất, cho dù tẩu tẩu có nhiều quy củ, nàng ta vẫn rất thoải mái. Thế nhưng về đến nhà như quay lại lao tù, cuối cùng cũng là không làm chủ được bản thân.
Diêu Dao chào tạm biệt, Tống bà tử đích thân tiễn người ra cửa. Diêu Dao cúi đầu đi tới, nàng ta nghe có tiếng bước chân, bèn ngẩng đầu lên rồi hơi sửng sốt. Sau đó mới hoàn hồn và khẽ cúi chào.
Tống bà tử ngạc nhiên:
- Thi công tử!
Thi Khanh khách sáo lên tiếng:
- Tống bà bà, đã lâu không gặp, mọi chuyện vẫn ổn thỏa chứ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!