Buổi tối Chu Thư Nhân về đến, Trúc Lan bèn hỏi:
- Có tra ra được tin gì không anh?
Chu Thư Nhân thật sự đã điều tra ra được một số tin tức, nói:
- Trong khoản thời gian này, việc buôn bán của Từ gia không có biến động gì lớn. Vấn đề duy nhất là Từ gia đang hỏi thăm các loại thuyền đánh cá có quy mô lớn.
Trúc Lan:
- Hôm nay Lý thị hỏi ra được một chuyện, Từ gia hy vọng Lý thị hùn vốn vô thuyền đánh cá.
Chu Thư Nhân đưa khăn lau tay cho Trúc Lan lau tay, sau đó tiếp lời:
- Anh có linh cảm đằng sau có âm mưu gì đó, nhưng anh không tra ra được.
Chu Thư Nhân ngụp lặn trong giới âm mưu, chắc chắn sẽ không nói nhầm cảm giác này được. Chỉ có thể nói người đứng phía sau che giấu quá tốt.
Trúc Lan vẫn luôn lo lắng không yên, nói:
- Đúng vậy, dường như ai đó đã giăng xuống một tấm lưới vô hình và chỉ đang chờ Chu gia chui đầu vào lưới thôi.
Chu Thư Nhân nhìn con trai út đang tập lật người, ánh mắt trở nên lạnh lẽo, không cần biết là ai nhưng đã cố ý phá hoại cuộc sống của anh và Trúc Lan thì anh sẽ không bỏ qua.
Trúc Lan đoán không ra nên quyết định không nghĩ nữa, cô sẽ không ngốc đến độ để cho Lý thị đi làm con mồi. Cô thích chặn đứng nguy cơ ngay khi nó mới manh nha xuất hiện hơn.
- Xem ra Lý thị không cần phải tới lui với Từ gia nữa.
Chu Thư Nhân cũng có suy nghĩ tương tự, đáp:
- Ừm.
Bọn họ nào phải thần thánh, chỉ là những con người bình thường, mà thần thánh thì cũng có lúc mắc đọa còn gì. Chu Thư Nhân sẽ không tự tin tới mức cho rằng bản thân có thể đùa bỡn tất cả mọi người trong lòng bàn tay của anh, anh không thuộc tuýp người tự đại.
*****
Hôm sau, Trúc Lan lập tức nhắn nhủ Lý thị không cần tới Từ gia nữa. Lý thị như vừa trút được gánh nặng. Tối qua nàng ta không tài nào ngủ được, nàng ta và tướng công cùng nhau phân tích cả đêm. Tiếc là đầu óc hai người không quá thông thái, chẳng nghĩ ra được gì hết. Càng nghĩ không ra, Lý thị càng thêm sợ hãi.
Trúc Lan thấy Lý thị thả lỏng hơn, biết là nàng ta sợ hãi, bèn nói:
- Nhìn con có vẻ ngủ không ngon lắm, trở về nghỉ ngơi thêm chút nữa đi.
Lý thị đang rất nặng đầu, nàng ấy gật đầu:
- Dạ mẹ, vậy con về viện đây ạ.
Nàng ta phải về ngủ bù, mong sao con trai không phá nàng ta.
Lý thị đi đến cửa viện, chợt nhìn thấy Tứ đệ muội. Lý thị vừa ngáp vừa gọi:
- Đệ muội.
Đổng thị sửng sốt, Đại tẩu ngủ không ngon ư? Không đúng, chẳng phải Minh Huy có thể ở một mình sao? Đổng thị đột nhiên đỏ mặt, đáp:
- Đại tẩu.
Lý thị ngơ ngác ngẩng đầu nhìn trời, hỏi:
- Mới sáng sớm, hôm nay cũng không nóng lắm, sao mặt đệ muội đỏ như gấc vậy?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!