Chương 50: Đứa Trẻ Thảm Nhất

Trúc Lan phản ứng chậm hơn con gái nửa nhịp, nói:

- Lão đại, mau bế thằng bé lên xe!

Chu lão đại tháo bó củi trên người đứa trẻ ra, tiện tay ném lên xe bò, rồi bế đứa trẻ lên, trong miệng lẩm bẩm:

- Tạo nghiệp quá trời!

Trúc Lan không chê đứa trẻ ăn mặc lếch thếch, sờ trán thằng bé, còn nóng hơn cả Chu Thư Nhân lần trước, sốt cao như thể mà không xử lý thích đáng thì sẽ trở thành đứa ngốc mất thôi.

- Mau, mau chạy về nha!

Nhất định phải hạ nhiệt trước, bây giờ đưa đến đại phu, cổ đại không có thuốc chuyên hạ sốt, sắc thuốc cần có thời gian, sợ chờ không kịp. May mà sắp tới nhà rồi, chờ về đến nhà, Trúc Lan bảo Tuyết Hàm đi múc nước, rồi nói Chu lão đại bế đứa trẻ vào nhà chính.

Chu Thư Nhân nói với Chu lão nhị đi ra đón mình:

- Mang đồ trong xe xuống dưới trước đi, sau đó đánh xe vào huyện đón đại phu đến.

Trong đầu Chu lão nhị có nhiều tính toán, mời đại phu tốn không ít bạc, con người có ai mà không ích kỷ, hắn nghĩ cho người nhà của mình nhiều hơn, có điều hắn càng ngày càng không hiểu được cha cho nên đành phải nghe theo:

- Dạ cha!

Chu Thư Nhân đi vào nhà chính, nói:

- Lấy ít bạc cho Lão Nhị đi mời đại phu, đứa nhỏ này yếu quá rồi, di chuyển nhiều không tốt đâu.

Trúc Lan đắp khăn lên trán cho thằng bé, sờ sờ cơ thể chỉ còn lại da bọc xương, trong lòng hụt hẫng:

- Ừm!

Chu lão đại còn đứng ở cửa, có vẻ chần chờ:

- Cha, có cần báo cho nhà Trương Đại Thiết không?

Chu Thư Nhân trầm ngâm, nói:

- Vợ của Trương Đại Thiết là người ngang ngược vô lý, con qua đó đừng có nói là nhà ta cứu được đứa trẻ, tránh cho mụ ta tới nhà ăn vạ đổ thừa chúng ta đụng trúng thằng bé. Cứ nói là thằng bé làm cho con bò của nhà chúng ta hoảng sợ hất Tuyết Hàm ngã, bây giờ đến nhà Trương Đại Thiết đòi tiền. Sau đó nói với bọn họ, đứa trẻ đang sốt rất cao, đầu óc sắp hỏng luôn rồi.

Chu lão đại: - … Con đã nhớ rồi.

Cha vẫn là cha, suy nghĩ thấu đáo. Có điều hắn không hiểu được ý nghĩa tiềm ẩn đằng sau, cứ cảm thấy mình đã xem nhẹ điều gì!

Chu Thư Nhân tiếp tục ra ngoài nói chuyện với con gái đang chờ đợi bên ngoài:

- Lát nữa bảo mẹ của con băng một cánh tay của con lại ngụy tạo chứng cứ, mấy ngày kế tiếp con nhớ giả đò một chút.

Tuyết Hàm ở ngoài đã nghe hết rồi, nàng nháy mắt nói:

- Cha yên tâm đi, con hứa sẽ giả thật giống.

Chu Thư Nhân rất thích đứa con gái thông minh này:

- Ừm.

Trúc Lan bảo Chu Thư Nhân luôn chườm khăn hạ nhiệt độ cho đứa trẻ, xé một mảnh vải sẫm màu băng bó cánh tay con gái, rồi làm dơ quần áo của nàng một chút, tóc tai và mặt cũng lem luốc hơn, sau đó bảo con gái đi ngửi mùi gừng cho cay mắt. Trúc Lan hết sức hài lòng, bởi vì đơn giản hơn hóa trang ở hiện đại nhiều. Cô đưa bạc cho Chu lão nhị, dặn dò đừng đi nhanh qua, chú ý an toàn, cuối cùng mới trở vào nhà.

Chu Thư Nhân đưa tay ra hiệu, bảo Trúc Lan ngồi:

- Đứa nhỏ này cũng đáng thương, cha mẹ không thương, không được làm người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!