Trúc Lan thở dài, nói:
- Nhạc mẫu của con cũng ở thế khó, mẹ không cho phép con không kính trọng nhạc mẫu, cũng không được giận chó đánh mèo lên Đổng thị.
Xương Liêm cạn lời, đáp:
- Mẹ, con là con trai của mẹ, con không làm chuyện không đáng mặt nam nhi như vậy đâu.
Hắn còn không dám kể cho Đổng thị nghe, hôm qua hắn mới biết là Đổng thị đã biết cả rồi, may mà Đổng thị phân rõ phải trái. Hắn thật sự không có ấn tượng tốt đẹp gì với Đổng Liêu: ngay hôm đầu tiên tới đây đã thử cha con hắn rồi, phép thử non nớt đến cả hắn cũng cảm thấy mất mặt nhưng Đổng Liêu lại không thấy thế. Hắn nhìn kiểu cười nhưng không vui vẻ gì của cha, trái lại hắn thấy mặt mình nóng rát.
Trúc Lan bế con trai từ trong lồng ngực Xương Liêm ra, nói:
- Trong lòng con có chừng mực là được.
Xương Liêm có chút không nỡ thả tiểu đệ ra. Ban đầu hắn bế tiểu đệ là vì muốn luyện cách bế trẻ con, hắn cũng là người sắp được làm cha còn gì. Sau đó hắn tự giác bế nhiều hơn, tiểu tử này thật sự rất đáng yêu. Máu mủ là thứ không thể chối bỏ, đây là đệ đệ ruột thịt, hắn đã không còn ghen tị lâu rồi. Thấy tiểu đệ cứ ê ê a a không biết muốn nói cái gì, Xương Liêm cười càng vui vẻ:
- À mà mẹ này, Nhị ca sắp về rồi phải không?
Trúc Lan coi ngày, đáp:
- Đúng là sắp quay về rồi, con tìm Xương Nghĩa có việc gì à?
Xương Liêm:
- Đúng là có việc. Con và Đại ca vừa mới bàn xong, tụi con tính rủ Nhị ca hùng vốn mua một ngư trường.
Hắn cảm thấy đi theo mẹ chắc chắn không làm được, vả lại Đại ca không hề khoa trương, cho nên hắn định hợp tác với Đại ca thử.
Trúc Lan thầm nghĩ, mấy năm nay Chu lão đại được rèn giũa nên mở mang rất nhiều. Lần này ra ngoài, Chu lão đại đã nhìn thấy cơ hội kiếm bạc.
- Nếu như thiếu bạc thì nói mẹ cho các con mượn nhé.
Xương Liêm ngượng ngùng, lại bị mẹ nhìn thấu ý định mất rồi:
- Cảm ơn mẹ ạ.
Trúc Lan:
- Mấy ngày sắp tới không bận chuyện gì thì ở cạnh Đổng thị nhiều hơn, trong lòng con bé chắc không dễ chịu được đâu.
Xương Liêm nghĩ đến thê tử, trong lòng không khỏi căng thẳng. Tối qua Đổng thị giọt ngắn giọt dài, hầy, mà người mang thai rất thích nghĩ nhiều. Nàng ta cứ hỏi hắn có ghét nàng ta không, hắn thật sự không ghét, hắn đang dốc lòng noi theo cha đây.
*****
Đến chiều Lý thị mới về, buổi sáng ra cửa nàng ta vô cùng cao hứng, lúc về lại cứ cau chặt mày. Trúc Lan thấy Lý thị còn chưa thay quần áo, bèn hỏi:
- Có người chọc tức con à? Hay là khua môi múa mép sau lưng để con nghe thấy?
Lý thị lắc đầu, đáp:
- Cái nào cũng không.
Trúc Lan nghĩ thầm, đúng là sẽ không có thật. Lý thị thay đổi rất nhiều, khí thế đủ để hù người. Cộng thêm thân phận con dâu cả của Chu gia, Từ gia là nhà thương nhân đương nhiên không dám chọc tức. Cô nghi hoặc hỏi:
- Chứ bị làm sao?
Mà vẫn luôn cau chặt mày, chẳng giống Lý thị gì cả.
Lý thị cảm thấy rất kỳ, linh cảm của nàng ta luôn chuẩn xác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!