Chương 496: Châm Chọc

Trúc Lan gọi Lý thị tới, Lý thị không tới một mình, mà còn dắt theo Minh Huy. Nhóc con nhìn thấy bà nội thì lập tức vặn người đòi xuống đất, cơ thể Minh Huy rất khỏe, Quyên Hoa sắp bế không được cho nên vội vàng thả xuống. Minh Huy phóng xuống đất chưa lâu đã muốn chạy tới, Trúc Lan lập tức duỗi tay đón lấy:

- Mới biết đi mà đã học đòi chạy rồi, con không sợ bị ngã à!

Minh Huy túm lấy quần áo Trúc Lan, bi bô:

- Nội, nội!

Trúc Lan bật cười, thằng nhóc này trông rất giống cô, đôi khi cô nhìn Minh Huy mà hơi xuất thần. Cô duỗi tay bế Minh Huy lên, thật nặng!

Minh Huy dẩu miệng:

- Tiểu thúc, tiểu thúc!

Trúc Lan véo mũi thằng nhóc, nói:

- Minh Huy nhớ tiểu thúc à?

Lý thị tiếp lời:

- Nó đòi theo tới là vì muốn gặp Xương Trung đấy ạ.

Mới gặp mấy lần, mà đã để trong lòng rồi.

Trúc Lan cười nói:

- Trẻ con thường thích mấy đứa nhỏ hơn.

Nói xong, Trúc Lan thả Minh Huy ra, ra hiệu cho Liễu Nha trông chừng Minh Huy và Xương Trung đang nằm trên giường tự chơi.

Lý thị thấy con trai cởi giày, trong lòng cứ luôn nơm nóp lo sợ. Nàng ta không dám thường xuyên dẫn con trai tới đây là vì sợ con trai không biết nặng nhẹ rồi làm Xương Trung bị thương, Xương Trung là bảo bối trong lòng cha mẹ đấy! May quá, Minh Huy chỉ ngồi bên cạnh chơi đùa, không có múa may tay chân. Ly thở phào nhẹ nhõm, hỏi:

- Mẹ, mẹ tìm con có việc gì sao?

Trúc Lan lấy thiệp mời qua, nói:

- Đây là thiệp mời Từ Tề thị gửi cho con, mời con qua đó phẩm trà.

Lý thị nhận lấy, rồi nhìn thoáng qua:

- Mẹ, con có nên đi không?

Từ sau khi đến Tân Châu, đã xảy ra khá nhiều chuyện. Mặc dù Lý thị không đi ra ngoài, nhưng nàng ta biết Chu gia đang đứng ở nơi đầu sóng ngọn gió. Bản thân nàng ta không dám quyết định, cho dù nàng ta rất rất muốn đi, bởi lẽ dù sao Từ Tề thị cũng là bạn của nàng ta.

Trúc Lan quan sát Lý thị, nói:

- Con muốn đi thì cứ đi, không muốn đi thì khỏi cần phải đi. Tự con quyết định là được.

Lý thị cẩn thận nghiền ngẫm lời mẹ, rồi nhếch miệng cười:

- Mẹ, con sẽ đi ạ.

Trúc Lan gật đầu tỏ vẻ hài lòng, cô luôn hy vọng Lý thị sẽ có chính kiến, mà không phải nghe lời cô răm rắp:

- Ừm.

*****

Hôm sau, sức khỏe của Đổng Lâm thị khá hơn, Trúc Lan bèn mời Đổng Lâm thị đến vườn hoa phẩm trà. Trúc Lan biết trong lòng Đổng Lâm thị có điều muốn nói, nhưng cứ do dự rồi lại không nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!