Chương 45: Lý Thị Đáng Yêu

Trúc Lan bị Lý thị đè lại, Lý thị có tài năng trời phú hơn cô nghĩ nhiều. Bây giờ mới qua một ngày, nàng ta đã nghiên cứu ra công thức. Cô từng đọc nguyên tác, biết được trong kim chi của Vương Như không chỉ cho thêm mỗi đường và ớt bột, chẳng qua cô không nhớ cụ thể cho nên không giúp gì được Lý thị. Lý thị chỉ nếm một miếng, người có tài năng bẩm sinh thế này hoàn toàn có thể dạy ra cả một thế hệ đầu bếp!

- Xem con vui quá rồi kìa, mau lau mặt đi!

Lý thị chỉ lo chia vui, trên người nàng ta dính đầy ớt bột và nước, trông rất chật vật. Nàng ta mỉm cười ngây ngô:

- Lát nữa con đi rửa sau, ha ha, mẹ ơi, con thật sự làm ra được rồi này!

Trúc Lan mừng cho Lý thị, nhìn Lý thị ngu ngơ cũng rất đáng yêu, giọng nói của cô dịu đi không ít:

- Biết rồi, biết rồi!

Vương Như giật thót, cô ta hết sức tự tin vào món kim chi của mình, chắc chắn không ai có thể làm ra hương vị tương tự, cho nên cô ta mới dám bán giá khá cao, vội vàng thăm dò:

- Thím làm ra được cái gì?

Trúc Lan nhìn Vương Như bằng ánh mắt ẩn ý, nói:

- Lý thị, con hỏi Tam Nha thử xem con làm có đúng không.

Hai mắt Lý thị sáng rực, nàng ta nhìn Tam Nha với vẻ mặt thật đắc ý:

- Tam Nha, trong lúc ngươi làm kim chi có cho thêm quả lê đúng không?

Sắc mặt Tam Nha đanh lại, cô ta đúng là đã cho thêm quả lê.

Lý thị nói tiếp:

- Tam Nha thông minh quá đi, gia vị không chỉ bao gồm quat lê, còn có cả nước củ cải, ngươi đã dùng tỏi và gừng để át đi mùi hương của củ cải.

Trúc Lan thấy vẻ mặt Tam Nha biến chuyển như đang gặp quỷ, cô quay sang nhìn dáng vẻ ta đây của Lý thị, ái chà, sao cô cảm thấy Lý thị đáng yêu thế nhỉ?

Cuối cùng Lý thị chốt lại:

- Hai điều đó không phải là điểm mấu chốt, mấu chốt là ngươi có cho thêm tôm sông đúng không? Ngươi đã bóc hết vỏ tôm, rồi đi nghiền nát thịt tôm để người ta không nhận ra. Không ngờ tới là ta chỉ mới nếm một miếng đã nhận ra được vị tôm, chẳng qua là lúc đó ta chưa nếm được vị nước củ cải mà thôi.

Vương Như tức muốn hộc máu, cô ta khẳng định Chu gia là khắc tinh của cô ta. Cô ta sợ bị người ta nếm ra, cho nên đã cố tình đổi thành nước rồi, vậy mà Lý thị cũng nếm ra được, cô ta nghiên răng:

- Thím nếm nhầm rồi.

Lý thị sửng sốt, vội nói:

- Không thể nào! Mẹ, con đã thử rồi, chắc chắn là hương vị mà con đã được nếm thử.

Trúc Lan cảm thấy vẻ mặt nóng lòng thanh minh của Lý thị quá đáng yêu, nói:

- Mẹ tin con mà, Tam Nha phủ nhận là vì con bé muốn giữ bí mật công thức. Chờ con làm xong sẽ biết có đúng hay không.

Lý thị hoàn toàn không ý thức được nói toạc công thức nấu ăn ra sẽ chặt đứt con đường kiếm tiền của Vương Như, nàng ta cũng chẳng nhận ra nàng ta đang chuốc thêm thù oán vào mình. Nàng ta thậm chí còn đang đắc ý dạt dào:

- Chờ ta làm ra, xem ngươi còn gì để nói.

Trúc Lan: "..."

Đã kết thù rồi, sau này lại phải che chờ nàng ta nhiều hơn một chút. Có điều lúc nãy Tam Nha giăng bẫy Chu gia, xong ngay sau đó bị tát vào mặt, ái chà, cuối thu trong lành làm cho tinh thần người ta sảng khoái làm sao đâu á!

Vương Như nếm được vị tanh trong miệng, cô ta nghiến răng, đầu óc nóng lên:

- Cho dù thím nghiên cứu ra thì sao, còn không phải là Chu gia không được buôn bán hay sao!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!