Chương 13: Mánh Khoé

Trúc Lan giật thót, vội vàng ngồi thẳng người lại, bắt chước điệu bộ tức giận của nguyên thân:

- Gào cái gì gào, có phải là không nghe được đâu?

Lý thị lập tức cúi đầu, trong lòng lại nghĩ tình cảm của đôi vợ chồng già này mới tốt làm sao, lúc nãy suýt nữa thì mặt chạm mặt luôn rồi. Sắc mặt nàng ta lập tức đỏ lên, trong lòng không khỏi luẩn quẩn mãi về vấn đề này, nhưng ngoài miệng thì lí nhí:

- Mẹ, con dâu sai rồi!

Trúc Lan: "..."

Thật sự cho rằng cô không thấy được đôi mắt láo liên của nàng ta hay sao! Không biết trong lòng đang định bày bố cô như thế nào.

Chu Thư Nhân ho khan một tiếng:

- Lão đại đồ đã về rồi sao?

Lý thị sửng sốt ngẩng đầu lên nhìn, lần đầu tiên thấy ba chồng xen vào, trước giờ ba chồng không thường nói chuyện với họ, cho nên nàng ta có chút lo lắng:

- Chồng con và những người khác vừa mới… mới về!

Chu Thư Nhân bị bệnh cho nên không quá đề phòng, chỉ thuận miệng hỏi xem như giải vây cho Trúc Lan thôi, nhưng vừa mở miệng đã biết bản thân sai rồi. Phần lớn thời gian nguyên thân đều trầm mặc ít nói, càng không nói chuyện cùng con dâu mình bao giờ, anh nhắm mắt lại, đáp:

- Ừm!

Lý thị càng thêm thấp thỏm, cha mẹ chồng tìm tướng công của nàng ta có việc gì chăng? Sao lại nằm xuống không nói gì nữa? Nàng ta vội vàng ngước nhìn mẹ chồng.

Trúc Lan đã quen với cách nguyên thân xuống giường, cô thuận tay vén lại góc chăn cho Chu Thư Nhân rồi nói với anh:

- Ăn cháo và uống thuốc xong thì ngủ thêm một lúc nữa đi, tôi ăn cơm xong sẽ quay lại.

Chu Thư Nhân nghe xong cũng hiểu, bảo anh nghỉ ngơi, còn chuyện gì thì chờ tối rối nói:

- Được.

Trúc Lan cầm bát, khuôn mặt nghiêm lại:

- Còn không đi ra ngoài dọn cơm đi, đứng đực ra đấy làm gì?

Lý thị nghe ra giọng điệu quen thuộc, cho thấy không có chuyện gì xảy ra, bèn cười và đáp:

- Dạ!

Trúc Lan không đóng cửa phòng để không khí trong phòng thoáng hơn, cô vừa ra tới nhà chính thì hai đứa con trai đi học ở thôn bên cũng mới trở về. Trúc Lan thật sự không bắt chước được điệu bộ nhiệt tình của nguyên thân, có điều cuối cùng cô cũng hỏi được một câu:

- Hôm nay học hành có mệt lắm không?

Lão Tứ

- Chu Xương Liêm, là người khôn khéo nhất trong gia đình, sốt sắng hỏi:

- Mẹ, thầy thuốc nói bệnh của cha thế nào? Không sao chứ?

Cho dù khôn khéo đến đâu, nghe tin cha mình sinh bệnh cũng khó mà không sợ hãi. Hắn còn chưa thi đỗ tú tài, còn chưa thành thân cơ mà, nếu cha không còn thì sao hắn có thể tiếp tục đi học đây? Những ca ca lớn hơn đã có gia đình riêng rồi, có thể sẵn lòng nuôi mình hay sao? Cho dù không có phân chia gia tài, một mình mẹ thì có mà gánh vác gia đình. Vừa về thôn đã nghe được tin này, hắn thật sự rất lo.

Trúc Lan im lặng, cô có thể nhận ra hai đứa con trai này đang rất sốt ruột, nghe được điều đó từ hơi thở của bọn họ, chắc là vừa trở về thôn nghe được tin báo vội vàng chạy thẳng về nhà. Suy cho cùng, cô là người lăn lộn trong chốn thương trường, có cách nhìn người, dù cô không muốn nghĩ xấu về ai cũng phải công nhận Lão Tứ sốt ruột vì bản thân mình. Về phần Lão Ngũ, hắn vẫn còn nhỏ, không nghĩ nhiều như Lão Tứ, hắn thật sự lo lắng cho cha.

Lão Tứ trợn mắt, tim đập thình thịch, hỏi tới:

- Mẹ, sao mẹ không nói lời nào hết vậy?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!