Chương 1000: Con Là Người Phải Làm Hoàng Đế, Hào Phóng Một Chút

Tiết trời càng ngày càng lạnh, Trúc Lan càng không muốn ra khỏi phòng. Mùa đông năm nay lạnh, ngoại trừ trận tuyết đầu đông thì những ngày sau đó không thấy tuyết rơi nữa.

Tuyết Hàm ngồi bên cạnh mẹ, ngày thành thân đã tới gần. Dung Xuyên hoàn toàn bị cha chặn ở ngoài cửa, nghe tiếng gió lạnh thổi bên ngoài Tuyết Hàm không nhịn được mà rụt cổ lại:

- Mẹ ơi, mùa đông năm nay lạnh quá. Còn có hơn mười ngày nữa là con thành thân rồi, thời tiết này khổ thật.

Bỗng nhiên Trúc Lan mỉm cười:

- Người khổ thật là Dung Xuyên đó, nó phải cưỡi ngựa tới đón con.

Thời tiết này rất ít người ra ngoài đường, càng không nói đến chuyện cưỡi ngựa bởi ai ra ngoài cũng ngồi xe ngựa hết.

Tuyết Hàm có chút đau lòng, lại nói:

- Ai bảo huynh ấy vội vã thành thân, đợi đầu xuân năm sau thì đẹp hơn nhiều.

Trúc Lan cười nói:

- Con cứ mạnh miệng đi.

Trong lòng nha đầu kia không biết đau lòng thế nào đâu, đừng tưởng rằng cô không biết. Để con gái xuất giá không bị lạnh, cô đã làm cho con gái một cái áo choàng mới dài đến tận chân. Con bé khoác thêm áo ấm rồi sai đầy tớ đi gửi thư cho Dung Xuyên.

Mặt Tuyết Hàm đỏ lên. Vừa nghĩ đến chuyện xuất giá phải đi đến một nơi xa lạ, cho dù có Dung Xuyên ở đó thì nàng vẫn có chút bất an. Nàng ôm chặt lò sưởi tay, mới làm dịu đi được một chút.

Tống bà tử đi nghỉ ngơi, nha hoàn dẫn Tống Lan vào. Trúc Lan vội mời:

- Trời lạnh lắm sao lại đến đây, mau qua đây sưởi ấm một chút.

Tống Lan đỡ bụng:

- Nghĩa mẫu, người nghe được tin tức chưa?

Trúc Lan lấy lò sưởi tay đưa cho Tống Lan, hỏi:

- Con đang nói đến Lễ bộ à?

Tống Lan đang rất hoảng loạn. Những ngày gần đây, từ sau khi Lễ bộ Thượng Thư Phùng đại nhân ngồi tù đã liên lụy đến rất nhiều người của Lễ bộ, tướng công nói thị không cần lo lắng nhưng trong lòng thị vẫn hoảng sợ. Thị đáp:

- Nghĩa mẫu, liệu tướng công có bị người ta đẩy ra gánh tội thay không?

Đây là điều thị lo lắng nhất, tướng công vẫn luôn bị hạch sách ở lễ bộ. Thị không muốn nhìn gương mặt lo lắng của đệ muội, lại muốn tìm sự yên tâm nên mới đến Chu phủ.

Trúc Lan biết chuyện của Lễ bộ: Lễ bộ bị thanh trừng, bắt bớ không ít quan viên của tộc Phùng thị mà chứng cứ đều là thật. Dòng họ Phùng thị quá kiêu ngạo, chưa tạo dựng được mối quan hệ gì mà cứ ra sức giậu đổ bìm leo.

- Ta cũng đang lo. Nghĩa phụ con nói với ta năm nay Ngô Minh mới vào Lễ bộ, lại không được đánh giá cao ở Lễ bộ. Nhưng có nghĩa phụ con theo dõi sẽ không bị đẩy ra gánh tội thay đâu.

Dù sao đi nữa Chu Thư Nhân cũng thường tiến cung gặp mặt Hoàng thượng, huống chi đây lại là kế hoạch của Thái tử nữa. Ngô Minh theo phe Thái tử, người bình an nhất Lễ Bộ không ai khác ngoài Ngô Minh. Người thật sự phải lo là Cổ Trác Dân mới đúng.

Tống Lan yên tâm:

- Lại để nghĩa phụ lo lắng nữa rồi.

- Nên làm mà, đứa bé trong bụng con có nghe lời không?

Tống Lan vuốt bụng, khóe miệng tràn đầy dịu dàng:

- Lúc vừa mới mang thai, đứa trẻ này giày vò con lắm. Nhưng lớn dần theo từng tháng, lại rất thương người mẹ của nó. Hai tháng gần đây sắc mặt của con cũng ổn lại rồi.

- Đệ muội của con đâu?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!