Chương 8: (Vô Đề)

18 

Thời gian thấm thoắt trôi đến Tết Nguyên Đán. 

Chúng tôi không trở về nhà cổ của nhà họ Tạ. 

Nhất Phiến Băng Tâm

Bên đó cũng không gọi điện mời chúng tôi về. 

Hồi nhỏ, Tạ Thần lớn lên cùng bà nội. 

Mối quan hệ của anh với bố mẹ Tạ cũng chẳng tốt hơn tôi là bao. 

Đặc biệt sau khi Tạ Cảnh ra đời, sự thiên vị của họ càng rõ ràng. 

Trước đây, tôi luôn là người chủ động đòi Tạ Thần đưa về nhà cổ, chỉ để so đo với Sở Minh Uyển. 

Năm nay, tôi chỉ muốn yên ổn đón năm mới trong chính ngôi nhà của mình. 

… 

Trong phòng khách, Dự Chi cầm chiếc cúp quán quân cuộc thi mỹ thuật, vui vẻ chạy quanh nhà. 

Tôi hỏi thằng bé muốn nhận phần thưởng gì. 

Đôi mắt thằng bé sáng lên, nó chỉ ra ngoài cửa sổ, đòi kéo tôi và Tạ Thần ra sân để xây người tuyết. 

Thân người tuyết được lăn đi lăn lại bốn, năm vòng trong vườn hoa. 

Nó lớn đến mức gần bằng chiều cao của Dự Chi. 

Thằng bé ôm phần đầu người tuyết đã làm xong, để Tạ Thần bế mình lên đặt vào vị trí. 

Kết quả, nó không cầm chắc tay, đầu người tuyết rơi xuống đất, vỡ làm đôi. 

Dự Chi tức giận, phồng má, lăn một quả cầu tuyết khác còn lớn hơn. 

Gió lạnh cuốn theo bông tuyết rơi khắp nơi, Tạ Thần cúi xuống chỉnh lại chiếc khăn quàng cho tôi. 

Anh cúi đầu, một vài bông tuyết nghịch ngợm rơi xuống kính mắt rồi đậu trên hàng mi của anh. 

Mi mắt anh khẽ rung. 

Trông thật đáng yêu. 

Tôi không nhịn được, ghé lại hôn nhẹ lên má anh. 

Anh hơi sững người, rồi nụ cười chợt hiện trên mặt. 

"Mẹ ơi! Sao mẹ lại lén hôn bố vậy, con nhìn thấy rồi nhé! Xấu hổ, xấu hổ!" 

Dự Chi mở rộng năm ngón tay che mắt lại. 

Tôi vỗ vỗ đầu thằng bé. 

"Vậy mẹ cũng hôn con một cái nhé?" 

"Hi hi, con không cần đâu! Phần của con để lại cho bố đấy." 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!