Chương 5: (Vô Đề)

Quả nhiên, Sở Minh Uyển chuyển đề tài sang chuyện hợp tác dự án của hai nhà. 

"Em là người phụ trách dự án này, e rằng sẽ cần đại ca vất vả thêm một chút." 

Tạ Thần liếc nhìn cô ấy một cái, nói: 

"Chuyện công ty thì cứ để công ty giải quyết." 

Sở Minh Uyển mỉm cười, không nói thêm gì nữa. 

Nhất Phiến Băng Tâm

Lúc tiễn chúng tôi ra cửa, cô ấy cố tình đi chậm hơn tôi một bước. 

"Quán quân một cuộc thi piano thôi mà, Trạch Minh đã từng giành được nhiều lần rồi. Lần này nhường cho Dự Chi cũng chẳng sao, giống như em lúc nào cũng nhường chị vậy. Dù sao thì chị Ngữ Ninh cũng thua kém em mọi mặt, mẹ nào con nấy thôi." 

Trước đây, tôi cực kỳ không chịu nổi những lời như thế này. 

Thậm chí vì tức giận mà mắng thẳng vào mặt Sở Minh Uyển trước bao người. 

Nhưng lần này tôi chỉ mỉm cười: 

"Vậy thì để A Thần nhường em trai một chút ở công ty nhé, đừng lúc nào cũng làm khó phương án của cậu ấy." 

Nhìn sắc mặt Sở Minh Uyển lập tức tối sầm lại, tôi nhanh chóng bước lên trước, nắm c.h.ặ. t t.a. y Dự Chi. 

11 

Buổi chiều, khi Dự Chi tự giác ngồi trước đàn piano luyện tập, thầy dạy vẽ như đã hẹn đúng giờ đến. 

Tôi gọi thằng bé lại. 

Dự Chi chớp chớp mắt, hỏi: 

"Mẹ, con không phải đang mơ chứ? Mẹ thực sự không lừa con sao?" 

Tôi: … 

Chẳng lẽ tôi đã mất hết lòng tin trong mắt thằng bé đến mức này rồi? 

"Con cứ học thử với thầy trước đã, xem con có hứng thú và năng khiếu hay không." 

Đôi mắt Dự Chi lấp lánh như có sao trời, rồi nhào vào ôm chầm lấy tôi một cái thật lớn. 

Cả buổi chiều, thằng bé học lý thuyết và luyện tập một số đường nét cơ bản. 

Tôi hỏi nó có thấy chán không. 

Dự Chi lắc đầu: 

"Khác hoàn toàn với tập đàn. Cảm giác giống như mở ra cánh cửa của một thế giới mới vậy." 

Cuối buổi học, thằng bé vẫn có chút bất an hỏi tôi: 

"Mẹ ơi, thực sự sau này con không cần phải so đo với anh họ nữa sao? Hôm trước con còn nghe thầy dạy piano nói thành phố sắp tổ chức một cuộc thi lớn. Con không cần đăng ký thật ạ?" 

Tôi xoa xoa cái đầu nhỏ của thằng bé. 

Trong lòng không khỏi cảm thấy, trước đây mình giống như một con lừa bị bịt mắt. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!