06
Buổi tối.
Bữa tối của Tạ Thần được người làm mang đến phòng để anh ấy ăn một mình.
Sau khi dỗ Sở Dự Chi ngủ xong, tôi thay bộ váy ngủ ren đen đã lâu không mặc.
Lén lút đi vào phòng của Tạ Thần.
Lúc Tạ Thần tắm xong bước ra, anh ngồi trên mép giường lau tóc.
Tôi chui ra khỏi chăn, ôm lấy eo anh, ghé sát tai anh dịu dàng gọi:
"Chồng ơi~"
Anh đột nhiên quay người, nắm chặt cổ tay tôi rồi đè xuống.
"Em lại muốn làm gì?"
Tôi nhấc chân cọ nhẹ vào eo anh, ẩn ý rất rõ ràng.
Ánh mắt anh trầm xuống, nhưng khi tôi chủ động vòng tay ôm lấy cổ anh, anh lại bất ngờ đứng dậy, ngồi quay lưng về phía tôi.
"Tôi còn công việc phải làm, em ngủ trước đi."
Hả?
Chẳng phải anh yêu tôi sao?
Vậy mà còn đuổi tôi đi?
Tôi đang mơ hồ không hiểu gì, thì thấy những dòng bình luận hiện lên:
[Rõ ràng quá đi, cảm giác nam phụ sắp nhịn đến phát nổ rồi.]
[Chụp màn hình. jpg, còn to ghê ấy, hehe.]
[Không sao đâu, anh ấy quen rồi. Trước đây Chu Ngữ Ninh vì muốn sinh đứa thứ hai nên dùng đủ mọi cách quyến rũ. Rõ ràng bác sĩ đã nói cô ấy không phù hợp để mang thai nữa, nhưng cô ấy không chịu nghe. Tạ Thần đành phải ngủ riêng phòng, nhịn riết thành quen.]
[Mau nói gì đi chứ, hai người này không thể HE sao?]
[Nói gì nữa, giữa hai người đâu có hiểu lầm gì. Trước đây nữ phụ vì muốn có thai đã diễn mấy màn này bao nhiêu lần rồi? Lần này chắc cũng vậy thôi. Hồi chiều tôi còn tưởng cô ấy thay đổi thật rồi.]
Thì ra là như vậy.
Tôi rất sĩ diện, mỗi lần bị Tạ Thần từ chối, tôi chỉ biết giận dỗi bỏ đi.
Nhưng lần này tôi cắn răng, quyết định chủ động thêm một lần nữa.
Tôi tựa vào lưng anh, cọ cọ đầy vẻ làm nũng.
Thấy anh không phản ứng, tôi vòng tay ôm lấy eo anh.
Bàn tay cũng thuận thế chui vào trong áo choàng tắm.
Từ cơ bụng mà trượt dần xuống dưới.
Nhưng khi gần đến "đích," anh lập tức nắm c.h.ặ. t t.a. y tôi lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!