01
Nhìn thấy những dòng bình luận đó, tôi giật mình toát mồ hôi lạnh.
Ngay trước mặt tôi, con trai đang nâng chiếc cúp quán quân cuộc thi piano đặt vào tay tôi.
"Con mang cúp về rồi. Con giỏi hơn Tạ Trạch Minh, mẹ có thể vui một chút không?"
Đứa trẻ tám tuổi, nói những lời ấy với vẻ mặt đầy mong đợi và lấy lòng.
Để xác nhận xem những gì tôi nhìn thấy có phải thật hay không, tôi khẽ hỏi:
"Con nhốt Tạ Trạch Minh trong nhà vệ sinh, khiến cậu ấy lỡ cuộc thi, có đúng không?"
Sở Dự Chi lập tức tái mặt.
"Con không có! Mẹ ơi, con không cố ý! Là cây lau nhà tự đổ xuống chặn cửa... Con chỉ là... con chỉ là..."
Chỉ là nhắm mắt làm ngơ.
Thằng bé đỏ hoe mắt, không nói thành lời, nhưng nó vẫn cảm thấy bản thân mình có lỗi.
Nó chạy vào thư phòng, lấy ra một cây thước phạt và ngoan ngoãn giơ tay lên.
Nhìn thấy dáng vẻ của con, tôi không nhịn được nữa, ôm chặt thằng bé vào lòng.
Tôi biết con trai mình là một đứa trẻ ngoan.
Nó trở nên như vậy, tất cả đều là vì tôi.
02
Tôi và Sở Minh Uyển là thiên kim thật
-giả bị bế nhầm.
Chuyện này được phát hiện trong đợt khám sức khỏe trước kỳ thi đại học.
Không lâu sau đó, tôi được đón về nhà họ Sở.
Tưởng rằng từ đây sẽ được sống những ngày tháng tốt đẹp.
Nào ngờ, đó lại là khởi đầu cho sự mù quáng của tôi.
Gia đình ruột của Sở Minh Uyển là một gia đình công chức bình thường.
Ngoài chi phí cho cuộc sống cơ bản, họ không có đủ tinh lực và tài chính để bồi dưỡng tôi.
Tôi luôn bị so sánh với cô ấy, mà lần nào cũng thua kém.
Sự thất vọng của bố mẹ, ánh mắt coi thường của người làm trong nhà khiến tâm lý tôi ngày càng mất cân bằng.
Thế là tôi bắt đầu không màng tất cả để ganh đua.
Nhất Phiến Băng Tâm
Sở Minh Uyển đính hôn với nhị công tử nhà họ Tạ, Tạ Cảnh.
Tôi liền lợi dụng cảm giác áy náy của bố mẹ, ép buộc mình phải liên hôn với đại công tử nhà họ Tạ, Tạ Thần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!