Vòi nước chảy lớn tiếng quá nên Nhâm Thạch cũng không biết có kẻ đột nhập trái phép đang rình mình, vẫn tiếp tục hát vu vơ.
Tiếng hát đầy khí chất vang vào tai Tào Quang Thương, hắn tỏ rõ khinh bỉ chọc chọc lỗ tai, nhận ra hành vi rất biến thái của mình, giả bộ ho vài tiếng: "Khụ... khụ..."
Nhâm Thạch nghe tiếng liền như muốn rớt tim ra ngoài, đơn giản là cậu bị giật mình, như tia chớp lấy khăn bên cạnh quấn bộ vị nào đó, theo bản năng cầm gáo nước trên tay phóng tới tạo thành một đường cong hoàn mỹ trúng ngay mục tiêu "Phiêu~"
Tiếng "Cốp" rõ to vang lên, Tào Quang Thương bất ngờ bị tập kích, chưa định hình được đã ăn nguyên một cái gáo nước, che trán đỏ chót, nhanh chóng sưng phù của mình, trong lòng vừa nhịn đau vừa ngầm phẫn nộ, lực tay cũng mạnh gớm, mạnh chút nữa có phải hắn bị ngu luôn không, đôi mắt đầy ai oán trừng Lý Vương Lâm.
Nhâm Thạch thấy rõ là ai, không những không hối lỗi mà còn trắng mắt lên mắng: "Ai bảo cậu thù lù một đống ở đấy, đã vậy còn hù tôi, đáng đời lắm!"
"Tôi hù cậu lúc nào?"
Nhâm Thạch vẫn không cho mình sai: "Chẳng phải cậu tắm rồi sao?"
Tào Quang Thương bước tới gần Nhâm Thạch cách gần một mét thì dừng lại, tay cầm quần áo bẩn đưa lên trước mặt cậu: "Tôi chỉ lấy đồ để quên"
Nhâm Thạch thấy rõ vật, cũng chẳng hối lỗi gì, đẩy hắn một cái, vội lấy đồ đạc, chạy biến ra ngoài "Tránh ra, đứng gần tôi làm gì"
Tào Quang Thương che trán, đột nhiên muốn cười, Lý Vương Lâm gấp gáp như vậy thật ra đang có bí mật gì đúng không, lập tức nghĩ đến cái gì khuôn mặt Tào Quang Thương đen tối hẳn đi còn cười hắc hắc, bộ dáng che che dấu dấu.
Mất mặt chết đi được...
Nhâm Thạch cậu tại sao phải trốn chứ, như có tật giật mình vậy, không biết hắn có nghĩ tới vấn đề sâu xa nào đó không, mặc kệ, Nhâm Thạch vò đầu tóc chưa khô rối bời của mình.
Trở lại phòng, Nhâm Thạch thấy Tào Quang Thương nhìn mình bằng con mắt tối đen đầy nguy hiểm, cái mặt nghênh nghênh nhìn là muốn đấm, miệng còn cười như được mùa.
Nhâm Thạch rất có cảm tình tặng Tào Quang Thương năm chữ: "Úng não à? Đồ bệnh!"
Một lúc lâu...
Đệt! Không phải bắn nghĩ mình đang giải quyết đấy chứ, con mẹ nó oan uổng quá, lần này Nhâm Thạch có nhảy sông, nhảy biển cũng không rửa sạch nổi.
Tới giờ ăn, nhà ăn chật kín người, Nhâm Thạch phải xếp hàng dài chờ rã rời mới có được phần ăn trong khi sắp hết giờ nghĩ giải lao, kì này phải ăn thật nhanh rồi.
Lựa chọn một bàn trống trãi, Nhâm Thạch từng sống nghèo khó một thời gian với lại từng là lính nên cơm quân đội vẫn còn ngon chán, xem mấy gương mặt than thở của lính cũ cảm giác thật thành tựu, phần cơm bao gồm, cơm, thịt heo luộc, rau muống, trứng và canh rau.
Đang ăn ngon lành thì bỗng trong khay xuất hiện một đôi đũa không kiêng nể gắp hết thịt với trứng đi trong bát của cậu.
"..."
"Lúc trước mày không ăn nổi mà, sao giờ lại ăn trông ngon thế? Hay là tao ăn giúp nhé"
Nhâm Thạch nhìn người mà trong kí ức nguyên chủ hắn đã đánh Lý Vương Lâm đến lên cơn rồi chết, ngũ quan của hắn khó nhìn vô cùng, mắt xếch, miệng rộng xấu còn hơn cả cậu, ánh mắt bất hòa của Nhâm Thạch bắn ra đe dọa con mồi, cậu cũng chẳng phải người tốt lành gì.
"Mày trừng ai thế?"
Nhâm Thạch nghĩ, ở đây không ai biết gia thế hùng hậu của Lý Vương Lâm, chỉ biết cậu là con cưng được chiều chuộng trong gia đình nhỏ, nếu không đến lúc biết có mà hù chết mấy người.
Nhâm Thạch tràn đầy mệt mỏi, ánh mắt cũng chẳng buồn ngước lên nói: "Lấy phần khác cho tôi"
Kể nọ sửng sốt: "Mẹ kiếp! Tao cho mày ra lệnh này...!"
Khay thức ăn bị lực đạo mạnh hất tung lên người Nhâm Thạch, nhầy nhầy nhớt nhớt, cậu vuốt mặt, Nhâm Thạch có muốn làm người tốt cũng không được, Nhâm Thạch thật sự rất chán ghét bọn người lớn to đầu mà cứ nghĩ mình là con nít này, từng hành động đều toát lên sự trẻ con.
Lính trong căn tin nhốn nháo bỏ bữa ăn xem chuyện vui, có người nhanh đi báo cho chỉ huy
Tào Quang Thương cùng đồng bạn thấy được định tiến lên ngăn cản nhưng màn tiếp sau đây khiến hắn phải mở rộng tầm mắt.
Nhâm Thạch phi lên, nắm khay đồ ăn đập vào mặt thằng chả, đầu gối thúc vào bụng hắn, kẻ kia bị ập bất ngờ cũng theo quán tính muốn dùng tay đấm vào mặt cậu, nhưng lập tức bị Nhâm Thạch xoay người hắn lại bẻ cổ tay ra sau kìm đầu hắn lên bàn, suốt cả quá trình chỉ trong chớp mắt, thằng chả chỉ bị động, mà không trở tay được gì, Tào Quang Thương như có ảo giác mà nhìn thấy tia chán ghét cùng cực trong mắt cậu, hệt như những người xung quanh chỉ như kẻ rác rưởi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!