Trong căn phòng trắng toát tràn ngặp hương vị của chất dẫn dụ, một mùi hương thối nát theo bản năng, chất dẫn dụ hơn cả loại thuốc kích dục mạnh khiến đám Alpha mất lý trí hành động như thú hoang, xung quanh căn phòng từ đây ra xa ngàn km không thấy bóng dáng một Alpha.
Đương nhiên Alpha đã được Lôi Khổng cho cách ly, chỉ còn mấy gã hầu Beta, và tất nhiên Lôi Khổng đã dùng thuốc áp chế chất dẫn dụ, mấy kẻ lẵng lơ đê tiện dưới chân đến gã còn thấy bẩn thỉu, Lôi Khổng nhìn người đàn ông đậm đặc hương vị Alpha nguy hiểm đầy hấp dẫn bị trói tứ chi trên ghế làm gã cảm thấy hứng thú bội phần.
Nhâm Thạch như bị khống chế mà vạn lần thống khổ, nét mặt duy trì nét vặn vẹo, đầu ngẩn cao để mắt không nhìn thấy cảnh tượng dâm đãng thô tục dưới chân, Nhâm Thạch lập tức nhìn Lôi Khổng tràn trề ý cười lẫn khinh bỉ: "Hạ nhân, cách hành xử cũng như hạ nhân"
Như chưa bao giờ nghe một loại sỉ nhục có sức ảnh hưởng như vậy, Lôi Khổng bước chân lại gần Nhâm Thạch, gắt gao bốp khớp hàm cậu, gã cất lời: "Anh trai tốt của cậu dặn tôi phải chơi đùa với cậu thật tốt, và bây giờ tôi muốn xem bộ mặt Mạc thiếu gia chịu đựng hết nổi, thật đặc sắc mà..."
Đầu Nhâm Thạch ong ong nhiều tiếng rõ to, cậu sợ tai mình nghe nhầm, Nhâm Thạch liên tục phủ nhận nhưng giọng nói trầm thấp phát từ trong điện thoại Lôi Khổng lúc nãy, giọng nói này cả đời Nhâm Thạch cũng khó để quên, thật sự là hắn sao?
Thế thì tại sao?
Sao Nhâm Thạch lại không nghĩ ra, Cố Nghiêm nhiều tai mắt như thế, chả lẽ lại không có cho riêng mình, tin tức của hắn quả nhiên thật nhanh, Nhâm Thạch thật sự bị ăn một cú lừa đau đớn, thế thì tại sao hắn lại hôn cậu, bây giờ nhiều câu hỏi tại sao như thế, cũng chẳng có ai trả lời cậu.
"Thấy hai kẻ dưới chân thế nào? Đây là đồ Cố Nghiêm tặng riêng cho Mạc thiếu gia đấy"
Hai kẻ bên dưới liên tục ưỡn ẹo cơ thể, ánh mắt thèm khát ngập nước nhìn Nhâm Thạch, có một kẻ nhẫn không được liền ôm chân cậu: "Em... ch.. ịu... không... nổ...i... nữ...a..."
Lôi Khổng vừa mới bắt đầu liền phát giác trạng thái Mạc Đường Chấn rất không đúng, cậu ta có thống khổ nhưng không phải vì chất dẫn dụ, chuyện này không thể nào xảy ra trừ khi cậu ta đã dùng thuốc áp chế.
Lôi Khổng sai một gã Beta tới cởi trói cho Mạc Đường Chấn, gã rất nhanh tay đã cởi xong, hai kẻ Omega rất muốn nhào tới nhưng lại sợ Lôi Khổng, biết điều mà khổ sở nếu như không được phát tiết bọn họ sẽ toi đời.
Nhâm Thạch được tự do như bột nhão mà ngã xuống, cảm xúc tiêu cực chết tiệt chó má nào đó khiến Nhâm Thạch tứ chi rã rời, Nhâm Thạch liền cười chua chát, đến bao giờ cậu và hắn có thể thôi làm những chuyện điên rồ này, nếu như hắn không phải người yêu cậu thì chắc chắn một điều rằng cậu sẽ không bao giờ để hắn sống lỡ một giây tựa như gã Lôi Khổng mồm mép bẩn thỉu này.
Đến bây giờ đây là lần đầu tiên Nhâm Thạch tức giận hắn như vậy, vì cái gì mà đối xử với cậu như vậy?
Cảm xúc tiêu cực khiến Nhâm Thạch mơ màng, điện thoại của Lôi Khổng lại bắt đầu vang lên, gã ngay lập tức bắt máy còn mỉm chi nhìn Mạc Đường Chấn.
Bên đầu giây bên kia nói gì đó quá nhỏ hoặc là Lôi Khổng không muốn Nhâm Thạch nghe thấy, câu tiếp theo Nhâm Thạch nghe gã ta đáp lời.
『 Đã giải quyết xong, cậu ta rất thích 』
Cậu thứ hai Lôi Khổng sơ xuất để Nhâm Thạch nghe đến rõ ràng.
『 Sao tôi chưa thấy Mạc Đường Chấn về nhà? 』
Nhâm Thạch đột nhiên trừng mắt lên, thiếu điều không tin tưởng.
Lôi Khổng bỗng nhiên cúp máy, ánh mắt giận dữ sai gã Beta đến.
"Bọn người Lâm Phó đã giải quyết xong chưa?"
"Dạ, bọn người của hắn đông quá không biết sợ mà lao vào giải quyết hết bọn người kia, hiện giờ đã bỏ chạy"
Lôi Khổng tức điên đạp cho gã một cú: "Một lũ vô dụng"
Hiện Lâm Phó cùng với mấy đám đàn em, không biết phải đi đâu tìm Lão Đại, một đám người hoảng loạn, Lâm Phó chính là một người cực kì nóng tính, liên tục tiếng chửi rủa đều phát từ ra từ miệng hắn, Lâm Phó bị thương nhiều chỗ rất thảm, cả người toàn bộ là máu me, hắn đang ngồi trên ôtô, tay đập mạnh vào vô lăng: "Tao biết phải đi đâu rồi"
Lâm Phó cùng đồng bọn một đường tràn vào Cố Thị, một đống người chân tay thô kệch làm người hoảng sợ trách xa, hắn ta đứng ở đại sảnh miệng liên tục phát tiết: "Cái gã chết tiệt đó đi đâu rồi, mau ra đây, mấy người mau gọi gã ta ra đây, nếu không tao đập nát chỗ này"
Bảo vệ căn bản không ngăn được đám người tùy tiện Lâm Phó, vệ sĩ Alpha cũng nhanh chống được gọi tới, đại sảnh Cố thị một mảnh hoảng loạn, nháo đến tai Cố Nghiêm cũng đã một giờ.
Cố Nghiêm biết chuyện gì mà em của hắn lại tức giận sai người tới đây nhanh như vậy, Cố Nghiêm biết mình đã thành công chọc giận Mạc Đường Chấn, phen này phải dỗ thật lâu rồi, hắn lập tức bước xuống đại sảnh.
Thân ảnh như rắn chắc lu mờ những người xung quanh của hắn làm cho Lâm Phó rất muốn đạp lên mặt hắn.
Lâm Phó vừa thấy Cố Nghiêm đã chửi ầm lên, muốn một tay bốp nát hắn nhưng mấy tên vệ sĩ Alpha đã ngăn hắn lại, Lâm Phó là một Beta nhưng lại chẳng nể nang gì Alpha.
"Là mày phải không? Mau thả Lão Đại ra nếu không tao liều mạng với mày, thằng khốn"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!