Chương 44: (Vô Đề)

Nhà họ Mạc hôm nay cũng thật náo nhiệt, kéo theo cả Cố gia và người nhà họ Nhã.

Từ ngoài cổng đã thấy thập phần tráng lệ, chủ đề hôm nay là hoa hồng tím, một loại hoa chung thủy vừa đẹp đẽ vừa nhã nhặn, được giăng đầy các lối đi, thỉnh thoảng còn bay lơ lửng rồi nhẹ nhàng đáp xuống, từ cổng chính đi vào, thảm đỏ trải dài tới bậc thềm, tựa như minh tinh danh giá đi dự sự kiện.

Trên những cái bàn trải khăn màu đỏ là những ly rượu với giá trên trời không phải ai cũng mua được, mặc dù vẫn còn sớm nhưng đã có rất nhiều người tới vô cùng đông đúc bọn họ đều là đại thiếu gia hay là thiên kim tiểu thư, khoát lên mình những bộ đồ lộng lẫy, cùng với một chút hở hang, tiếng dương cầm nhẹ nhàng du dương phát ra, ánh đèn mờ ảo hờ hững, những cơ thể bắt đầu thác loạn đu đưa theo điệu nhạc.

Khung cảnh thập phần hoang dã cấm kị.

Trong một khuê phòng rộng lớn, một thân thể mảnh mai trên mình mặc một bộ váy cưới màu trắng thuần khuyết, toát lên sự sa hoa lộng lẫy, cô ta thật sự rất xinh đẹp một nét đẹp trẻ trung dịu dàng đôi khi lại có một chút yếu đuối cần được bảo vệ.

Bên cạnh phát ra tiếng nói không nén nổi vui mừng: "A Tịnh con đẹp lắm!"

Bà ta là Lam Nhược Khả mẹ ruột của Nhã Tịnh, Thuần Nhã bên cạnh cũng có chút xúc động: "Đúng đúng rất đẹp!"

Nhã Tịnh nhìn chính mình trong gương nét mặt không mấy vui mừng trả lời: "Dù sao cũng không dành cho con, Cố Nghiêm anh ấy..."

Thuần Nhã ngắt lời cô nói: "Ấy... trong ngày trọng đại không được nói mấy lời quái gở, nó thì làm sao? đến lúc nào đó nó cũng sẽ thật sự yêu con"

Nhã Tịnh cuối gầm mặt không nói lời nào, cô là một Omega thuần khuyết, phải nói là mỗi ngày đều có Alpha và Beta đến tìm cô kết đôi, nhưng đến hôm nay mẹ cô lại đẩy cô cho một gã Alpha nổi tiếng "máu lạnh" đó, Nhã Tịnh thật sự không hề muốn.

Đại sảnh bỗng nhiên lạnh ngắt như tờ, từ bên dưới là một đôi giày da bóng loáng, thân ảnh vững vàng trên nền đất, mỗi bước đi đều thong thả hữu lực nhưng mọi người lại như thấy nặng ngàn cân, hơi thở tàn khốc trên người hắn quả thật không thể coi thường, hắn không giống như những gã Alpha khác, vì không có ai có thể chế ngự được hắn, thua cả về thể lực, khí tức lẫn trí lực.

Hắn là một tầm cao không thể với tới, những Omega tầm thường như bọn họ đều luôn ao ước mình được hắn đánh dấu, để đổi đời, một bước lên mây, nhưng hắn lại như không hề bị ảnh hưởng bởi chất dẫn dụ mê người của Omega, thì bọn họ có cố gắng cũng vô dụng.

Hắn chính là quái vật sao?

Bọn họ giương mắt thèm thuồng về phía hắn một cách yếu đuối, trong lòng ganh tị tận xương vị hôn thê của hắn.

Cố Nghiêm toàn thân là lãnh ý, trên người khoát một bộ âu phục màu đen, thân hình thon dài, khuôn mặt góc cạnh lộ vẻ lạnh lùng, toàn thân tràn ngập sức mạnh của Alpha, khiến người sợ hãi lẫn chùn bước, hắn như hầm băng ngàn năm không tan, ngay cả một ánh mắt cũng không trao cho bọn họ.

Cố Nghiêm không đi tiếp khách, ai cũng biết tính khí hắn cực kì không tốt, nên chả có ai muốn chết mà đi chọc qua hắn, Cố Nghiêm từ lúc đi ra đã vân vê điện thoại trên tay không rời, lông mày hơi chao lại, tâm trạng cực kì không tốt.

Dù chưa bao lâu nhưng Mạc Đường Phong cũng hiểu tính của Cố Nghiêm, nên không có ép hắn đi mời khách, tự mình cùng với thông gia vui đùa với khách.

Bên ngoài cũng náo nhiệt không kém, một đám người mặc quần áo màu đen, tay chân thô kệch lời nói phát ra toàn những lời tục tiểu đến biến thái.

Đứng đầu là một Alpha ánh mắt "độc ác" nhìn cả căn biệt thự tráng lệ phía trước, như muốn lột trần hết thảy ném xuống dưới đất, bàn tay thô bạo nắm lại, những tiếng răng rắc điển hình vang lên.

Phùng Hạo cũng chính là Alpha, hắn một bên nhìn khí tức điên cuồng thả ra của Lão Đại, một bên lo lắng, Lão Đại chưa bao giờ tức giận như thế, hắn nghĩ chắc chắc đây là nhà của Lão Đại mà bọn người dư thừa đó chiếm lấy tổ chức một cái hôn lễ thối nát, người của Lão Đại không bao giờ sợ bất kì ai, dù có là tổng thống.

Phùng Hạo: "Lão Đại muốn chỗ này thành một bãi phế tích chúng em cũng sẵn lòng"

Một gã Beta tên là Lâm Phó trong đó phi một bãi nước bọt chửi ầm lên: "Đúng là bọn Cẩu, chỉ một cái đám cưới thôi mà khoa trương như vậy, ta phi!!!"

"Hôm nay lưu mạnh bọn ta phải đòi lại công đạo cho Lão Đại"

Nhâm Thạch nhìn "đàn em" hắn vừa đánh chân vừa phỉ nhổ chửi bới một trận dù không biết chuyện gì, khiến cậu cũng dở khóc dở cười, có phải là biểu cảm của mình hơi thái quá không?

Bọn người của hắn chói mắt quá nên ai cũng nhìn thấy, một bên đứng xì xào chỉ chỏ trông rất buồn cười.

"Nhìn kìa đó không phải là Mạc Đường Chấn sao?"

"Phải phải, ta nói hôm nay có chuyện vui để xem nha!"

"..."

Mấy người lực sĩ bảo vệ cao to lại như hơi chần chừ Mạc Đường Chấn, một người trong đó nói: "Mạc thiếu đến tham dự hôn lễ sao?"

Dù biết không phải vậy, ai lại đi dự tiệc mà sát khí như đi giết người như vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!