Trong phòng Cao Dung như không tin vào mắt mình, chăn bị bà giật mạnh xuống đất, tiếng hét chói tai vang ra khỏi cổ họng.
Trên giường Thẩm Triệu Tôn bất động, đôi môi nhợt nhạt, gương mặt trắng bệch, đôi mắt nhắm nghiền, nhìn sao cũng không được bình thường.
Cao Dung run rẩy không kiềm chế được cảm xúc, nếu không nhận ra được hơi thở mỏng manh của Thẩm Triệu Tôn thì nhìn như thế nào Cao Dung cũng thấy con trai bà giống như "tử thi" đã chết nhiều ngày.
Đôi tay Cao Dung nắm chặt đến đỏ, nét mặt vặn vẹo, người đầu tiên bà nghĩ tới chính là đứa con hoang Thẩm Thiên Lương, chính là nó đã hại con bà ra nông nỗi này, bị nỗi hận thấu xương chiếm hết lý trí, gương mặt Cao Dung chẳng khác gì ác quỷ.
Thẩm Tô, Thẩm Diệu Lăng cùng nhà Thiệu Đường Thông chạy lên, Thẩm Tô liếc Cao Dung đứng bất động không biết đang suy nghĩ gì, rồi nhìn xuống giường thoáng sửng sốt, Thẩm Diệu Lăng không biết tình hình nghiêm trọng như vậy, một bên hu hu khóc.
Thiệu Đường Thông không biết làm gì hơn là gọi một bác sĩ tới xem tình hình.
Bác sĩ cũng nhanh nhẹn chạy tới, nhìn bệnh nhân rồi nhìn một đoàn người trông cậy vào y, vội lấy khăn lau mồ hôi, nhanh chóng kiểm tra, một lúc sau, vị bác sĩ mồ hôi chảy đầy mặt, không dám đối diện Đại tướng chỉ dám nhìn bệnh nhân nói: "Người không thể... sử dụng dị năng được nữa... nên tránh hoạt động mạnh"
Ngay tức khắc gương mặt ai cũng sửng sốt, Thẩm Tô không tiếc chế gào lên: "Nói bậy, nào có lý như vậy, trở ra ngoài một cái trở về liền như vậy, cậu đùa ta phải không?"
"Sự thật là vậy... rất xin lỗi ngài"
Cao Dung nghe không lọt một chữ thoáng chốc gương mặt liền biến dị.
Phương Minh một bên biết chuyện không thể cứu vãn vội nói: "Mong anh chị hãy bình tĩnh, chuyện quan trọng là Triệu Tôn vẫn còn khỏe mạnh là được rồi"
Thẩm Tô tức giận lỡ miệng nói lại, liền hối hận không kịp: "Nhưng nó chính là hi vọng của Thẩm gia, dị năng là phải có, không có chẳng khác nào phế vật"
Thiệu Đường Thông cùng Phương Minh sửng sốt, ngầm tức giận trong lòng, nói ra thì nếu gặp như vậy Phương Minh chính là lo cho sức khỏe của con hơn, dị năng mất vẫn còn người, người mất rồi thì phải làm sao? Phương Minh liền không thích cách cư sử như vậy của nhà họ Thẩm, chẳng khác nào mơ mộng hão huyền, tính mạng con cái chỉ là cát bụi.
Thiệu Đường Thông đánh nhíu mày một cái cùng ý nghĩ với Phương Minh, mặt dù hay gắt gỏng với con cái như thương con là sự thật chỉ là hay để trong lòng, giống như Thiệu Hác Đông ông có bao giờ trách nó phế vật hay vô dụng lần nào đâu.
Cao Dung đứng bên cạnh không nói một từ đột nhiên cử động thân thể, vọt xuống lầu, bước chân loạn choạng đi thẳng xuống bếp, trên hàng vật dụng, Cao Dung không ngần ngại rút phăng con dao, đi tới chỗ Thẩm Thiên Lương đang ngồi trên bàn ăn, giờ này Cao Dung muốn giết nó hơn bao giờ hết, nó chính là tai họa cho Thẩm gia, nó phải trả bằng máu thì gia đình này mới được yên ổn.
Nhâm Thạch toàn thân cứng đờ, biểu cảm lập tức khó tin, không ngờ Cao Dung lại quyết đoán như vậy, Nhâm Thạch đứng dậy, tay chống lên bàn ăn, khuôn mặt vẫn sóng yên gió lặng không nhìn ra biểu tình gì, tựa như không thèm để bà ta vào mắt, đoán xem Cao Dung định làm gì tiếp theo?
Thẩm Tô biết Cao Dung một khi nổi điên lên sẽ làm những chuyện mất hết lý trí, ông lập tức bước xuống nhìn toàn cảnh trong bếp, khuôn mặt biến sắc hoàn toàn.
"Cao Dung bà bỏ dao xuống, từ từ rồi nói chuyện..."
Cao Dung cười dữ tợn chỉ vào mặt Nhâm Thạch: "Từ từ nói chuyện? ông có biết là nó đưa Triệu Tôn trở về liền bị thảm như vậy, chắc chắn là nó đã làm gì Triệu Tôn, là nó có ý định triệt đường lui của Thẩm gia"
Nhâm Thạch nghe vậy liền cười nhạt kích trướng Cao Dung: "Thật ngại quá con trai các người được tôi cứu ra từ bọn tang thi nếu không bây giờ mấy người chỉ thấy là một đống huyết nhục mơ hồ"
"MÀY ĐI CHẾT ĐI____"
Cao Dung nhẫn nhịn hết được, thét chói tai, chạy về phía Nhâm Thạch, ý định đâm nó một nhát ngay tim kết thúc sinh mạng ngắn ngủi không nên có trên đời này của nó.
Thẩm Tô liền muốn phóng dị năng ra chặn con dao, chỉ là không ngờ con dao sắc nhọn bị một lực cản vô hình quay ngược trở lại đằng sau, Thẩm Tô không kịp ngăn, mũi nhọn đã đâm vào ngực Cao Dung chếch tim một ly, hoàn toàn là vì Nhâm Thạch lưu tình.
Thẩm Tô nổi bão, ánh mắt trăn trối đầy kinh ngạc mà quên cả đỡ Cao Dung hấp hối trên sàn lên.
Thẩm Thiên Lương có dị năng???
Không thể nào!
Thiệu Đường Thông và Phương Minh thấy ầm ĩ liền đi xuống nhìn thảm cảnh bên dưới không thốt nên lời.
Thẩm Diệu Lăng ngoài khóc chỉ biết biết khóc!
Nhâm Thạch trên tay có một dòng lôi điện quấn quanh trên cánh tay, liên tục xì xèo thay đổi hình dáng, ánh đèn sáng làm rõ khuôn mặt hung bạo của cậu, như ác ma đến từ vực sâu, bờ môi khẽ nhếch, biểu cảm hết sức tà ác hoàn toàn không giống như khuôn mặt luôn lầm lũi của cậu tựa như thách thức giới hạn của Thẩm Tô.
Thẩm Tô không cần biết nó là ai điên cuồng phi lên: "Mày giết mẹ mày rồi..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!