Uông Vũ Minh cũng Lưu Khải cũng rối đầu lên dọn dẹp một đống phế tích, chí ít bờ thành lớn này không thể xây trong ngày một ngày hai được, các vật liệu phải tích góp chuyển từ nới khác đến, nhưng điều bọ hắn lo lắng nhất là Trung tướng khóa trái cửa phòng đã hơn hai ngày một đêm rồi vẫn chưa ra khỏi cửa, bọn hắn một bên lo chỉ huy tàn cuộc một bên không biết phải làm sao.
Bên trong phòng rốt cuộc thì Nhâm Thạch cũng cử động được thân thể, nhưng móng tay vẫn dài dấu hiệu tang thi vẫn lưu mãi trên người, Nhâm Thạch vận hết sức bình sinh đưa Thiệu Hác Nguyên lên giường, trong lòng bồn chồn không yên, tại sao Thiệu Hác Nguyên lại hôn mê lâu như vậy? Để nhớ ra cậu phải trả cái giá lớn như thế này ư?
Vậy thì cậu thà không để hắn nhớ ra mình còn hơn.
Nhâm Thạch thực sầu não, ánh mắt nhìn thấy trong một một góc tủ có thứ gì đấy lóe sáng, khi tiến lại gần như dự đoán chính là tinh hạch, rất nhiều tinh hạch, đến nỗi làm cho cả khuôn mặt xanh tím của Nhâm Thạch sáng trưng, cậu nhanh tay vớ một nhắm, hấp thu từng cái, bột phấn lã chã bay khắp phòng.
Nhâm Thạch trở về hiện trạng ban đầu, giờ khắc này mà Nhâm Thạch vẫn không có đứng đắn không biết điều nói thầm: "Của hắn cũng như của mình, mong rằng Thiệu Hác Nguyên không giận mình"
Sự việc thi triều này lại bay tới tai Đại tướng, ông cũng không thể ngồi yên, căn cứ quân đội cũng chính là tâm huyết một đời của ông, không suy nghĩ gì khác ngay tức khắc Thiệu Đường Thông lết cái thân già đến căn cứ quân đội, trước khi đi còn vòng vo với Cao Dung.
"Đại tướng tôi nghĩ Trung tướng chắc chỉ đang nóng nảy nhất thời, xin ngài hãy đưa Thẩm Diệu Lăng đi cùng, không chừng Trung tướng có cảm giác mà lưu giữ con của chúng tôi"
Thiệu Đường Thông không đồng ý ngay mà lâm vào trầm tư, một lát sau mới lên tiếng: "Nhưng mà ở căn cứ rất nguy hiểm..."
Thẩm Triệu Tôn quan sát cử chỉ của Đại tướng cướp lời: "Vậy thì cho tôi theo nữa, tôi sẽ bảo vệ em gái"
Cao Dung liên tục phụ họa: "Đúng vậy, đúng vậy"
Thiệu Đường Thông không muốn làm người thất hứa nên đã đồng ý đưa hai anh em Thẩm gia một mạch đến căn cứ, trong khi Thẩm Diệu Lăng chỉ suy nghĩ đơn giản là được gặp anh trai không hề hay biết Cao Dung đang gả bán cô đi.
Ở ngoài thành căn cứ rất hỗn loạn, vì trong phòng Thiệu Hác Nguyên cách âm nên Nhâm Thạch không nghe được cái gì nhưng có thể từ cửa kính mà nhìn thấy không khí trang nghiêm ở ngoài.
Một đội lính đặc chủng xếp hàng thành một dãy, Uông Vũ Minh và Lưu Khải đứng hàng đầu, tất cả đều dơ tay lên chào theo nghi thức quân đội, đến lượt Nhâm Thạch trợn mắt không nén nổi kinh ngạc cái người đứng giữa được hộ tống theo sau chính là Thiệu Đại tướng, không kịp để ý nên Nhâm Thạch không nhìn thấy hai người quen thuộc nữa, Nhâm Thạch sợ hãi nhìn Thiệu Hác Nguyên vẫn bất động, mắt nhắm nghiền không có dấu hiệu gì là tỉnh lại.
Nhâm Thạch khẽ gọi: "Thiệu Hác Nguyên, Hác Nguyên... Khâu Duẫn..."
Thiệu Hác Nguyên hôn mê bất tỉnh: "..."
Thiệu Đường Thông trên căn cứ nét mặt rất nghiêm túc, chính là một Đại tướng dũng mãnh năm xưa tái hiện làm người lóa mắt cùng hoài niệm không thôi, ông nghiêm nghị nói: "Trung tướng đâu rồi, ta tới mà nó không ra chào ta một tiếng..."
Lưu Khải lau mồ hôi trên trán bước ra kể lại sự tình: "Thưa Đại tướng, Trung tướng vì chiến đấu mà đuối sức nên đã nghỉ ngơi"
"Nghỉ ngơi?" Thiệu Đường Thông hồ nghi nhưng không nói gì.
"Ta đi xem tình hình, các cậu cứ làm việc đi"
"RÕ___"
Lưu Khải muốn tiến lên nói gì đó nhưng hắn lại thở dài lui đi.
Thấy thế Thẩm Diệu Lăng mới tiến lên nói với Lưu Khải: "Này anh ơi anh có biết anh trai Thẩm Thiên Lương của tôi đi đâu không?"
Lưu Khải quan sát lại Thẩm Diệu Lăng cùng Thẩm Triệu Tôn đứng bên cạnh, bây giờ hắn mới nhớ ra, cái người Thẩm Thiên Lương này đã biến mất vô tung: "Tôi không rõ, xin lỗi..."
Thẩm Triệu Tôn nôn nóng: "Thật sự không biết?"
Uông Vũ Minh bên cạnh cũng nóng lên: "Lưu Khải đi thôi, còn bao nhiêu việc nữa ở đây tám nhảm à"
Thẩm Triệu Tôn thấy không nghe ra được tin tức cửa Thẩm Thiên Lương thì trong lòng lo lắng vô cùng, như có một nỗi bất an.
Nhâm Thạch sợ hãi đến run cả người, Thiệu Hác Nguyên à anh mau dậy đi chứ, nếu không tôi chết chắc mất.
Thiệu Đường Thông đứng trước cửa phòng Thiệu Hác Nguyên, nhíu mày nhìn cánh cửa khóa trái, Thiệu Đường Thông có gọi mà vẫn không có ai đáp lời, nét mặt rất khó coi, sai người đốt khóa cửa.
"Cậu dùng dị năng hệ Hỏa đốt khóa cửa cho tôi"
Ngay khi ngọn lửa sắp thiêu trụi khóa cửa thì cách cửa lại "cạnh___" một tiếng mở ra, xuất hiện khuôn mặt Nhâm Thạch ló ra, bên trong bị Nhâm Thạch lấy thân che đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!