Nhâm Thạch phất tay áo, thong thả bước tới, miệng còn nở nụ cười đáng khinh nói: "Đã lâu không gặp nhị đệ"
Chu Lưu Văn ở trong phòng nghe tiếng nói quen thuộc đến nỗi căm phẫn, nó chạy ra ngoài, thấy được gương mặt Chu Lưu Dương, dòng máu toàn thân nó sôi lên sùng sục
"Mày vẫn chưa chết?"
"Đúng vậy!"
Khuôn mặt Chu Lưu Văn lúc trắng xanh, chất giọng con nít gào lên "Các ngươi ra bắt hắn lại cho ta, thằng con nhặt ngoài đường nếu mày mò về đây thì mày chán sống rồi, ai cũng nghĩ là mày đã chết, bây giờ tao có giết mày thì chả ai biết tới"
Nhâm Thạch khẽ ồ lên: "Vậy à"
Vừa nói xong Nhâm Thạch đã bị bao quanh bởi ba bốn người nô tài, Nhâm Thạch suy nghĩ đây có lẽ là thuộc hạ do Chu Lữ nuôi để đề phòng bất trắc bị Chu Lưu Văn lấy ra sử dụng, nhìn cũng khí thế đấy bất quá...
Chớp mắt vừa suy nghĩ xong thì Nhâm Thạch lao lên, đấu với mấy người này Nhâm Thạch chỉ cần dùng một tay, thân ảnh bạch y uy phong khí thế ngất trời, y xoay kiếm đã giải quyết được một người, một khắc sau năm người thuộc hạ này không ai là lành lặn, ngã sõng soài trên mặt đất, Nhâm Thạch chỉ dùng nội công tạo sát chiêu chứ không dùng kiếm để đánh người nên không có cảnh máu me gì hết.
Chu Lưu Văn thấy hết tình cảnh, đây là mấy người nó lấy được của cha nó, bây giờ mà điều động thêm nữa sợ cha nó sẽ sinh nghi, nó có chút hoảng hốt nhìn thân ảnh múa may quay cuồng mà nó cho là phế vật kia bàng hoàng, chân khẽ lui về một bước nhưng tính bướng bỉnh và độc ác xuất phát từ lương tâm của nó không cho phép nó bị nhục nhã như vậy, mà Chu Lưu Dương giải quyết xong đám người lại đang nhàn nhã tiến về phía nó, Chu Lưu Văn thấy y cười nhưng khuôn mặt đó, Chu Lưu Văn không bao giờ quên được, thật sự rất khủng bố như ác ma.
Chu Lưu Văn hèn mọn, lấy cái ghế gỗ phóng lại chỗ Chu Lưu Dương, vẫn bị Chu Lưu Dương tay không chém đi
"Đừng lại gần đây nếu không ta sẽ giết___"
Chu Lưu Văn chưa nói xong đã bị Nhâm Thạch vui vẻ vả cho Chu Lưu Văn một phát, để nát bấy cái mồm dơ bẩn này đi, lực đạo "nhẹ nhàng" nhưng đủ khiến Chu Lưu Văn khớp hàm bị lệch đi.
"A___"
Chu Lưu Văn ôm khuôn miệng, nước mắt nước mũi từa lưa, dù gì thì nó vẫn là một đứ trẻ [hư đốn] nên bị đau là cứ ôm mặt khóc đòi mẹ.
Nhâm Thạch không cảm xúc kéo Chu Lưu Văn ra khỏi sân, mấy người A hoàn thấy như vậy hét lên thất thanh chạy đi báo cho chủ tử bị Nhâm Thạch khẽ lên tiếng nhắc nhở: "Cứ chạy đi nhưng chân của các ngươi thì phải để lại" làm một đám người run rẩy không nhúc nhích nữa.
Nhâm Thạch khẽ ngâm nga: "Tốt"
Nhâm Thạch ngồi xuống nhìn Chu Lưu Văn nằm vật vã dưới đất, bây giờ trong nó nhếch nhát vô cùng, Nhâm Thạch mới không hề ăn hiếp một đứa trẻ nhưng mà hôm nay phá lệ vậy.
Chu Lưu Văn bị đánh vẫn có sức gào mồm lên được: "Thằng nhãi heo chó, mày dám làm gì tao, tao sẽ không để mày chết toàn___"
"Bốp___"
Chu Lưu Văn bị Nhâm Thạch vả cho một phát nữa đến nỗi la cũng không còn sức nữa.
Nhâm Thạch hiền từ với con nít lắm, y phẩy tay với một gã nô tài đứng xa xa kia lại đây, gã ta run cầm cập nhưng vẫn hả dạ nhìn Chu Lưu Văn đau đớn nằm trên đất chính vì điều này nên Nhâm Thạch mới bảo gã lại.
"Ngươi lôi nó đứng dậy đánh 50 trượng đi"
Lúc trước Nhâm Thạch bị đánh đến 100 trượng, bây giờ nể tình huynh đệ hờ này giảm bớt cho cậu ta, Nhâm Thạch thật thấy mình quá đổi hiền từ.
Gã nô lệ chấn động, vẫn lù lù không nhúc nhích làm Nhâm Thạch có hơi giận: "Ra tay nhanh lên, không thì chính ngươi lĩnh dùm nó đấy"
Gã ta mặc dù là thuộc hạ nhưng không muốn bị như vậy, dứt khoát lôi Chu Lưu Văn đang vặn vẹo gào rống đi thả lên cái bàn Chu Lưu Văn hay hành hạ nô lệ.
Mặc cho Chu Lưu Văn gào rống, một lúc sau lại chuyển sang cầu xin mà gã nô lệ càng đánh càng hăng như muốn đánh chết Chu Lưu Văn vậy, có thể nói gã ta rất hận Chu Lưu Văn, Nhâm Thạch thật hết cách có thể làm cho nô lệ hận đến như vậy thì đứa trẻ này làm cho Nhâm Thạch khâm phục với độ ác của nó.
Chỉ với hai mươi tư cây đã làm cho Chu Lưu Văn thừa sống thiếu chết, khuôn mặt đỏ au vì đau, máu cũng lan ra từ mông nhiễu vào y phục mơ hồ Chu Lưu Văn cũng đã ngất luôn rồi, Nhâm Thạch vội nói gã ta dừng lại, gã ta vẫn đánh đến nổi Nhâm Thạch phải đá gã ta một phát gã mới chỏng vó nằm dưới đất, gã mà đánh nữa chắc Chu Lưu Văn lìa khỏi cõi đời.
Trong lúc không để ý thì một gã nô tài lén đi mách chử tử, chưa vui gì thì Phương Trâm kéo theo Chu Lữ lần lược chạy tới, bà thấy con mình nằm trong vũng máu thì như sắp ngất, òa lên khóc rống, ôm Chu Lưu Văn vào trong lòng lay nó tỉnh dậy.
Chu Lữ nhìn con trai ông bị đánh thành như vậy rất giận dữ nhưng ông ta vẫn kìm nén, mắt như thiêu đốt Nhâm Thạch: "Đúng là nuôi ong tay áo" ngay lập tức ông sai thuộc hạ bao quanh Nhâm Thạch
Nhâm Thạch đứng vững vàng, một trắng đối diện giữa rừng đen làm nổi bật lên thân ảnh y.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!