Về tới sơn cốc Huyết Ma giáo, Đàm Liệu Thạch thả Văn Ý xuống.
Tường Lục Thương cực phấn khích, chạy ra như thể không tin vào mắt mình, la lớn: "Ta vừa nhìn thấy cái gì? Xem kìa, xem kìa, giáo chủ của các ngươi lần đầu tiên dẫn người về sơn cốc còn là một tiểu cô nương xinh đẹp"
Nhưng khi y nhìn thấy vết thương rướm máu nơi cánh tay hắn thì á khẩu: "Cái quỷ gì đây?"
Đàm Liệu Thạch nét mặt âm u phun ra hai chữ: "Nội gián"
Phút chốc Tường Lục Thương hiểu ra, một hai đòi kéo hắn qua chữa thương, băng bó xong Tường Lục Thương cũng âm u theo luôn, y nào biết võ công gì chỉ biết độc dược, chui rúc ở đây đã được bảy năm, khi y đang lấy "người" thử độc thì Đàm Liệu Thạch đang đánh nhau với nội gián, y cũng hoàn toàn không hề hay biết.
Đàm Liệu Thạch liếc nhìn cô nương hắn vừa cứu ban nãy, sắc mặt âm trầm nói: "Nàng ta rất có thể dính líu đến nội gián, khi tên kia bỏ chạy thì nàng ta đúng lúc xuất hiện"
Tường Lục Thương khẽ ồ lên một tiếng, không nói hai lời, sai thuộc hạ, tha nàng ta vào giam trong đại lao.
Đàm Liệu Thạch: "..."
Văn Ý bị người tha đi đôi mắt tròn xoe nhìn Đàm Liệu Thạch, nàng không biết hai người ngồi trước mặt là ai nhưng nàng không phải người ngu xuẩn, nàng ta xuất kiếm lao vào đánh với người thuộc hạ, bộ dạng hung hãn rất không giống với vẻ mặt kiều diễm kia, khiến Tường Lục Thương trố mắt nhìn phun ra hai từ đáng yêu: "Mèo con"
Văn Ý: "..."
Sau một hồi thì nàng thua thảm hại triệt để bị tha đi.
Sau đó hai người ngồi trên bàn đá châm trà, Tường Lục Thương bỗng nhiên nhớ đến việc gì, nói với hắn: "Cái người bị ngươi đuổi về bãi nô lệ kia không thấy đâu nữa"
Y cũng chỉ là rảnh rỗi nghe hạ nhân nhiều chuyện nói, thật ra cũng không phải đáng nói mà là trước giờ một là chết trẻ hai là chết già chứ cũng đừng hòng trốn khỏi Huyết Ma, người kia coi như cũng không tầm thường nha, y có một ý nghĩ thú vị có thể "hắn" chính là nội gián thứ hai.
Đàm Liệu Thạch bây giờ mới lóe lên suy nghĩ trong đầu, thử hình dung người mà Tường Lục Thương nhắc tới là ai, là cái người chân tay tùy tiện đó à?
Tường Lục Thương muốn xác minh nên đã phắc tay cho thuộc hạ gọi người hay tiếp xúc với Chu... gì đấy, y không nhớ tên lên.
Thuộc hạ kia làm rất nhanh, giải một người từ chỗ nô lệ lên, đá chân người nọ quỳ xuống
"Ý! không cần phải vậy đâu" Tường Lục Thương lên tiếng nhắc nhở
Nhưng A Lục vẫn run cầm cập hèn mọn quỳ xuống cuối thấp đầu, chỉ thấy được mũi giày của hai người, A Lục biết một trong hai người này chính là giáo chủ, A Lục thực sự sợ hãi, mồ hôi tứa ra như mưa.
"Nào! Bình tĩnh, ta bảo ngươi lên chỉ muốn hỏi một câu"
"D..ạ.."
"Cái người hay tiếp xúc với ngươi tên là gì, cái kẻ mà mới vô đấy?"
A Lục chậm chạp đáp: "Ý... của ngài là Chu.. Lưu Dương?
"Ồ thì ra là Chu Lưu Dương" Tường Lục Thương trầm ngâm, Đàm Liệu Thạch thì mặt vẫn không có cảm xúc, một lát sau hắn mới âm u lên tiếng: "Chu Lưu Dương?"
"Sao thế?"
Ha ha Đàm Liệu Thạch cười lớn, trong mắt chỉ toàn là khinh thường nói: "Chả phải là cái vị Đại sư huynh tiếng tăm lừng lẫy Chu Lưu Dương, môn đồ hành tung bí ẩn của ngụy quân tử Cung Văn Vũ"
"Sao ngươi biết?"
"Tuy hắn hành tung bí ẩn, ít ai biết mặt hắn, nhưng tin đồn vang xa ngàn dặm, không thể không biết chỉ có ngươi mới mới không biết thôi"
Tường Lục Thương bĩu nuôi, không thèm so đo với Đàm Liệu Thạch chỉ nói: "Có chuyện này à? Người này diễn cũng tốt nhỉ, nhưng mà ta thấy hắn rất đáng yêu nha"
Đàm Liệu Thạch nhìn vết thương nơi cánh tay, đứng dậy, nhếch miệng: "Muốn bắt được chuột phải giăng bẫy thôi"
Con ngươi nhạt màu của Đàm Liệu Thạch nhìn xuống đất nơi A Lục quỳ, hắn mở miệnng lạnh tanh nói: "Nếu như Chu Lưu Dương có quay về thì ngươi phải nói ta đang bị thương rất nặng, không thể đảm đương ma giáo được"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!