Chương 12: (Vô Đề)

Nhâm Thạch hơi nở nụ cười nhìn chính mình trong gương.

Cậu vận một thân vest đen, cà vạt màu xanh kẻ sọc, tóc sau một thời gian cũng mọc dài nhưng có hơi lụng thụng quá, cậu cắt để như trong quân đội nhìn gọn gàng hơn, chân không cao cũng chẳng thấp, khuôn mặt đột nhiên chững chạc hơn khiến cậu còn không tin tưởng mà, làn da hai năm trong quân đội đã hơi rám nắng, có hơi đen nhỉ, Nhâm Thạch thích nhất là kiểu này, có tiền đều như vậy.

Bước chân Nhâm Thạch dẫm lên sàn nhà với âm thanh cộp cộp giòn tan.

Đến Lý Độ Thanh vừa ngáp ngắn ngáp dài bước ra cũng bị nụ cười tỏa nắng của Nhâm Thạch làm lóe đến chói mắt.

"Anh đi sớm thế, không ăn sáng à?"

Nhâm Thạch nhìn Lý Độ Thanh đơn giản trả lời: "Không cần"

Bước ra bãi giữ xe, Nhâm Thạch nhìn chiếc xe hơi cũ suy nghĩ, hình như mình có hơi quá rồi, mặc kệ, xe nào đi chẳng được, kiếp trước cậu chỉ được đi xe của công ty, nghèo nàn hết chỗ nói.

Công ty nhà họ Lý tọa ngay trung tâm thành phố sầm uất, đối diện với mặt đường, đến Nhâm Thạch cũng phải trầm trồ tán thưởng, nhìn tòa nhà bằng kính cao đến chóng mặt kia.

Nhâm Thạch thôi ngước nhìn bước nhanh đến nhân viên tiếp tân, cô nàng biết cậu tới cũng không cũng buồn ngẩn đầu lên, Nhâm Thạch hơi khó chịu làm hỏi: "Cho hỏi phòng phó giám đốc ở đâu?"

Đến đây tiếp tân mới ngước lên nhìn cậu, ngạc nhiên hỏi: "Ở công ty này chức tổng phó đốc luôn trống"

Nhâm Thạch rất không vui với độ lạnh nhạt của nhân viên, chẳng lẽ Lý Vương Lâm chưa bao giờ đặt chân đến đây? Nhâm Thạch giỏi nhất là diễn kịch, hừ muốn cậu nóng lên đây mà, Nhâm Thạch lạnh lùng vẻ mặt, tay đặt lên bàn gõ gõ vài cái: "Tôi không muốn nói nhiều, tôi hỏi là phòng phó giám đốc ở đâu?"

"Cho hỏi anh là ai thế?" Tiếp tân biết đây là người không thể chọc vào liền nhẹ nhàng hỏi trên môi hiển nhiên nở nụ cười thân thiện.

"Lý Vương Lâm"

"Lý Vương Lâm?"

Ngay cả mấy người làm nhân viên cũng tưởng mình nghe lầm, đây không phải là đứa con nổi tiếng trên các mặt báo của Lý Vương Chiêu hay sao? Nhưng nhìn Lý Vương Lâm bây giờ rất khác, tóc không còn bảy màu nữa, da cũng đen đi nhiều bộ dạng thành thục nhiều kinh nghiệm thật không giống gì với hình tượng trước kia của Lý Vương Lâm.

Tiếp tân biến sắc, lập tức nhớ ra mấy ngày trước nhận được cuộc gọi của chủ tịch bảo Lý Vương Lâm sẽ đến nhận chức, cô liền run lên bần bật, biết đã đắc tội với Lý Vương Lâm, thật sự là sợ hãi khi nào mình bị tống đi.

"Mời... mời phó giám đốc đi theo tôi"

Cũng không thể trách thái độ của tiếp tân kia được, người ta không biết mình, cũng làm công ăn lương như ai, Lý Vương Lâm liền bỏ qua sau đầu không quan tâm lắm, mà chuyện bây giờ là làm sao để quản lý tốt công ty tốn nữa đời Lý Vương Chiêu mới gầy dựng được, không thể thành công dã tràng được.

Cậu tập trung vào chuyên môn rất nhanh, xem xét tài liệu coi như cũng hiểu sơ qua, trong tiểu thuyết toàn lừa người xuyên qua một cái là nắm bàn tay vàng, mang vầng sáng linh quang chói mù mắt nhân loại ngu xuẩn, tinh thông đủ thứ, không nghĩ chứ vừa nghĩ tới Nhâm Thạch oán thầm hệ thống đã nghèo rách mồng tơi mà lâu lâu còn lên cơn ngược tâm hồn non nớt của cậu.

Cậu làm việc đến quên cả ăn cơm trưa, ai nói làm giám đốc gì là sướng, cậu làm đến ngu người luôn rồi, khuôn mặt mệt mỏi của Nhâm Thạch hiện ra, đột nhiên cánh cửa "cạnh" một tiếng, cô thư kí hướng cậu lễ phép cúi đầu

"Chủ tịch cho gọi ngài"

Chủ tịch? Lý Thanh? ông nội của Lý Vương Lâm, thật ra người này có hơi mơ hồ đối với nguyên chủ, cũng không quá mức thân thiết, bất quá mình giữ chức cao này người ta cũng không dễ dàng gì để cho một người bất tài vô dụng như vậy quản lý công ty, bỏ lại một cậu "tôi biết rồi" cậu nhanh chóng đến phòng chủ tịch.

Khẽ gõ cửa phòng, một giọng nói hơi trầm của người lớn tuổi phát ra: "Vào đi"

Trong phòng bày biện đơn giản nhưng khiến Nhâm Thạch choáng ngợp, rất nhiều kệ sách, Lý Thanh ngồi ngay ngắn ở trên ghế mở rất nhiều tài liệu, chắc hẳn đang rất bận.

Ông nội Lý Vương Lâm cũng không nhìn cậu lấy một cái, cuối đầu vào công việc, Nhâm Thạch quan sát ông một vòng, người này trông cũng rất trẻ khoảng gần 65 tuổi, hồi lâu vẫn không thấy nói gì làm cậu có hơi lúng túng, khẽ gọi: "Chủ... tịch?"

Lý Thanh bây giờ mới ngẩng mặt nhìn cậu, nhưng chỉ lướt qua rồi thôi, ông nói: "Ta không muốn làm con dâu ta buồn cậu biết chứ, nó đã mất chồng, ta cũng không muốn đả kích nó một lần nữa..."

Thì ra Lý Thanh đồng ý cho cậu giữ chức vụ này là vì mẹ của Lý Vương Lâm, cậu cũng tỉnh bơ, giống như sự việc chẳng liên quan tới mình.

"Sắp tới công ty ta sẽ hợp tác cùng với CL, cậu chỉ cần đi theo đừng nói gì hết học hỏi, bây giờ cậu có thể ra ngoài"

Lý Thanh nói rồi ra tay đuổi người, không coi Nhâm Thạch ra gì dù chỉ một chút.

Nhâm Thạch cảm thấy hơi khó chịu, nét mặt cũng không mấy vui vẻ, cũng hiểu ra ngầm ý của ông, ậm ờ gật đầu định không nán lại nữa, nhưng đi được mấy bước thì khẽ khẽ dừng lại, mơ hồ nói: "Con không có ý gì hết nhưng mong ông chú ý hơn đến chú Độ Sơn nhiều hơn một chút"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!