Chương 119: Phiên ngoại: Người bình thường lướt qua trong kí ức của hắn

Phiên Ngoại: Người Bình Thường Lướt Qua Trong Kí Ức Của Hắn.

Hứa Tiêu năm nay chẳng phải là trẻ con nữa, đã là sinh viên năm tư đại học, việc học đương nhiên rất áp lực, áp lực làm đồ án tốt nghiệp, áp lực phải tìm chỗ thực tập, trong khi bạn bè đã an ổn tìm được, còn cậu không hiểu vì sao người ta không có nhận, Hứa Tiêu buồn rầu hết sức.

Công ty nằm trong lựa chọn tiếp theo của cậu là tập đoàn KTL rất lớn, cũng nhiều áp lực, vừa đúng lúc người ta đang cần nhân viên thiết kế đồ họa, Hứa Tiêu không cần tiền chỉ thực tập để lấy kinh nghiệm, được ký giấy thực tập thôi, nhưng mà nghe nói đãi ngộ cũng không tồi, vẫn có lương, tuy ít nhưng người ăn bám như cậu cũng thấy hãnh diện.

Ngày thực tập đầu tiên không có vấn đề gì, chỉ là tham quan công ty, quả thực rất lớn khiến cậu mở mang tầm mắt không ít, đừng nhìn Hứa Tiêu đậm chất nhà quê vậy mà coi thường, cậu cũng đã quen qua ba cô bạn gái, hai cô thời đi học ở dưới quê, một cô quen trong vòng ba năm đại học, người ta đi du học bỏ rơi mất cậu, đến bây giờ Hứa Tiêu vẫn nhớ như in câu nói của người bạn gái đó.

Nếu đến năm ba mươi tuổi, em chưa chồng, anh chưa vợ thì chúng ta hãy thử ở bên nhau nhé!

Tuy rằng câu nói này rất trẻ con nhưng Hứa Tiêu lại để trong lòng nhiều năm, cô ấy là một cô gái tốt chỉ là mẹ bệnh nặng cho nên phải ở lại dưới quê không thể ra khỏi mảnh đất đó, còn Hứa Tiêu là người cầu tiến, cậu không thể cứ ở yên một địa phương, cậu muốn có tương lại rộng mở, cậu muốn nhìn thế giới bằng chính con mắt của mình.

Cho nên họ đã chia tay khi vẫn còn tình cảm, nhưng đến nay Hứa Tiêu cảm thấy phần tình cảm này đã phai nhạt, nếu đến năm ba mươi tuổi cậu vẫn chưa có ai thì cậu sẽ suy nghĩ lại.

Ngày thực tập thứ hai, công ty muốn cậu phải thiết kế biểu tượng quảng cáo cho công ty, Hứa Tiêu lần này rất tập trung tinh thần, xem ta đây, xem ta thể hiện trình độ đây.

Hà hà

Đến sáng ngày mai mắt cậu đã thâm quầng như gấu trúc, thật sự là không đơn giản mà, mệt chết ta rồi!

"Nghe nói hôm nay giám đốc tới khảo sát nhân viên, thu dọn, thu dọn đồ đạc mau lên...."

Hứa Tiêu buồn ngủ đến mắt cũng sắp rụng xuống, bên tai cứ nghe tiếng la hét cuống cuồng của mấy chị nhân viên chính thức, Hứa Tiêu mới hỏi được một chị thì, giám đốc sắp đến, mà giám đốc này rất biến thái, khi nghe đến câu này mặt Hứa Tiêu bỗng rạn nứt, biến thái? Sàm sỡ nhân viên, gì ghê vậy? Chẳng lẽ để hắn cứ sàm sỡ như vậy sao?

Hứa Tiêu có lòng tốt nhắc nhở chị ta, lấy áo trùm chân lại, đừng có đi đâu hết, cậu liền nhận lại được ánh mắt đơ ra của chị ta.

Hứa Tiêu tiếp tục làm việc, bản thiết kế còn chưa xong, giám đốc tới nơi, cả khu bỗng chốc im lặng trước nay chưa từng có, Hứa Tiêu đang làm thiết kế hơi đâu quan tâm mấy chuyện bên ngoài, giám đốc gì đó đến cậu còn không biết, bên tay liên tục bị thúc, thúc đến mức khiến cậu muốn đứng dậy chửi thề, nhưng cậu bị không khí trang nghiêm im lặng này làm cho toàn thân như có một tia laser chiếu vào, xuyên thấu quần áo, Hứa Tiêu nhìn thấy toàn bộ nhân viên điều đã đứng lên, chỉ duy có cậu vẫn ngồi nãy giờ.

Ánh mắt như xuyên thấu cậu, đứng như tạc tượng ở đó, ánh mắt nhìn chầm chầm cậu, Hứa Tiêu toàn thân như có kiến bò, hơn nữa khuôn mặt của người này quả thực không có gì đáng sợ nhưng mà Hứa Tiêu bỗng nhiên run rẩy, hắn không phải là cái người ở trung tâm thượng mại khi cậu đi cùng với anh Nhâm Thạch sao? Sao hắn lại ở đây.

"Hứa Tiêu em làm gì vậy, cuối xuống chào giám đốc đi!"

Như một tia sét đánh ngang tai, đánh đến khói cũng bay mù mịt, chặn hết ánh mắt cậu, vẻ mặt cậu ngay lúc này hệt như gặm phải cứt, thối vô cùng, Hứa Tiêu lết cơ thể cứng ngắt của mình gập người 90 độ.

"Chào giám đốc!"

Người nọ rốt cuộc cũng bước đi, xung quanh mới trở lại bình thường, trong lòng Hứa Tiêu rất loạn, ngồi xuống ghế, hắn ta là gã biến thái đó sao? Để chắc hơn cậu lại hỏi chị gái bên cạnh.

"Chị Trình không phải chị nói giám đốc là một gã biến thái sao?"

Chị Trình hoảng sợ tột độ vội bịt mồm của cậu lại, nói nhỏ vào tai cậu: "Cậu không muốn sống nữa hả? Biến thái chính là nghĩa bóng đó biết không, cách làm việc của giám đốc biến thái chứ không phải hắn biến thái"

Hứa Tiêu triệt để ngu luôn, thầm nghĩ, lúc ở trung tâm thương mại mình phá đồng hồ cửa hàng của hắn, anh Nhâm Thạch còn tung chưởng đánh hắn, làm toàn chuyện xấu, tuy anh Nhâm Thạch không nói nhưng cậu vẫn biết số tiền đồng hồ đó rất mắc, và anh ấy đang điên đầu làm việc để trả lại, hiện giờ Hứa Tiêu cũng đang có ý định tìm công việc phù hợp kiếm thật nhiều tiền, nhưng không ngờ rằng công ty cậu thực tập là công ty của nhà hắn, Hứa Tiêu nghĩ lần này mình tiêu thật rồi.

Đang chìm đắm trong kí ức đau thương, bỗng dưng chị Trình thúc vai cậu thật mạnh.

"Này em đi pha cafe cho sếp đi!"

Hứa Tiêu chưa định hình được: "Sao phải là em?"

"Ở đây chỉ có mình em là thực tập sinh!"

Sắc mặt Hứa Tiêu như chó mặt xệ, cầm khay cafe mới pha, chần chờ một lúc lâu, có khi nào cậu bước vào cánh cửa này sẽ bị đá bay một trăm tám mươi dặm không? Có thể lắm chứ?

Cốc cốc cốc.

"Vào đi!"

Giọng nói trầm thật trầm của hắn vang lên, Hứa Tiêu lấy hết sức bình sinh bước vào, nở nụ cười tiêu chuẩn, để khay lên bàn, trong phòng không có ai cả chỉ có hắn, cậu định để đó và chuồn lẹ nhưng ông trời lại không cho phép.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!