Hôm nay Nhâm Thạch không đi làm, Khâu Duẫn cũng như vậy, thật sự bọn họ không thể ngồi yên được nữa, chuyện này cậu cũng không thể nói cho Nhâm Hoành hay chị dâu, Khâu Duẫn cũng chẳng nói cho cả nhà hắn, chỉ mình cậu và hắn biết.
Nói ra quá khó chi bằng hành động, không tin tưởng thì cứ đem giấy xét nghiệm đập vào mặt họ.
Khâu Duẫn liên lạc bên bệnh viện sau khi Nhâm Thạch nói ra con hắn vẫn còn có thể trở về, bên bệnh viện cũng đã gọi cho hắn, khi nào tìm được người mang thai hộ thì báo cho bệnh viện.
Mở cánh cửa bệnh viện, Nhâm Thạch cứ như đi trên chảo dầu nóng hừng hực, nhưng đầu cậu lại phát lạnh vô cớ, vừa lo lắng vừa lộn xộn, một mảnh rối bời, Khâu Duẫn thì khá hơn hắn ngang nhiên nắm tay cậu mặc dù rất nhiều người ở đó, nhưng lại chả ai để ý đến chi tiết nhỏ nhặt cứu vớt Nhâm Thạch trong tình cảnh này.
Bác sĩ của hắn là một chị gái, khoảng chừng ba mươi tuổi, chị ta khi nhìn cậu và hắn bước vào hơn nữa tay hai người lại còn đan vào nhau, với tình cảnh này chị ta cũng đoán ra rồi, nhưng mà chị lại chẳng hề nói gì ngoài mấy câu hỏi thăm đơn giản.
"Hai cậu cùng hai bảy tuổi à?"
"Đúng vậy!"
"Các cậu là một đôi?"
"Đúng... vậy!"
"Tôi xin lỗi nhưng tôi phải nói như thế này, các cậu có hiểu mang thai hộ cho cặp đôi đồng tính được tiến hành như thế nào không? Chính là bình thường sẽ lấy Noãn của người mẹ và t*ng trùng của người cha, sau đó cấy ghép vào người mang thai hộ, đẻ con ra thì đứa con đó vẫn là con của người cha và người mẹ đó, các cậu đã bàn bạc với gia đình chưa? Có ai trong gia đình đồng ý hiến tặng trứng của mình không?"
Có lẽ Nhâm Thạch và Khâu Duẫn quá xúc động rồi, chưa bàn bạc kĩ lưỡng đã đến đây, Nhâm Thạch chính là muốn con cậu sinh ra phải đường đường chính chính, nhưng với tình trạng của bác sĩ chắc hẳn chị ta không hiểu, con của Nhâm Thạch sẽ không sinh ra bằng cách tự nhiên, nhưng nếu cậu tự ý cho người mang thai hộ thì chính là vi phạm pháp luật.
Cậu cũng thà rằng tự mình sinh, nhưng nghịch lý này ở thế giới này quá điên rồ, cậu không phải là phụ nữ, cũng không phải là Omega.
Nhâm Thạch tự mình đứng dậy, kéo Khâu Duẫn lên: "Xin lỗi bác sĩ chúng tôi muốn bàn bạc kĩ hơn, tạm biệt!"
Về đến nhà, Nhâm Thạch tát thẳng nước vào mặt để mình có thể tỉnh táo hơn, nước lạnh buốt cũng lạnh lòng cậu, người trong gia đình? Người trong gia đình, gia đình cậu duy chỉ có anh chị, cậu phải nhờ ai?
Nhâm Thạch ra khỏi nhà vệ sinh nhìn thấy Khâu Duẫn đang nằm trên giường giả chết, cậu liền lôi hắn dậy: "Khâu Duẫn, tôi nghĩ e rằng phải nói với anh chị của tôi thôi!"
Khâu Duẫn thoáng kinh ngạc, liền hiểu ý tứ trong lời nói của cậu: "Em không phải là muốn nhờ...?"
Nhâm Thạch ngồi xuống: "Tôi có phải ích kỷ lắm không? Chị dâu có thể sẽ không có con mà tôi còn đào bới nỗi đau của chị ấy!"
Khâu Duẫn nhìn cậu, hít sâu một hơi, tay nắm lấy áo cậu đã hơi siết chặt, bởi vì mừng như điên cùng kích động, hệt như kẻ hèn mọn cố víu lấy cọng rơm duy nhất: "Em không có ích kỷ, chúng ta chỉ là mong muốn con của chúng ta quay lại!"
Lại một lần nữa Nhâm Thạch lấy hết dũng khí để gọi điện cho Tình Lăng, bởi vì cậu không có lá gan đối diện với cô.
Chị vẫn dịu dàng như vậy, hỏi thăm sức khỏe của cậu, Nhâm Thạch sợ nếu như nói vòng vo thì sẽ không đủ can đảm, cậu đã một hơi nói hết ra, chị ta dường như cũng bất ngờ lắm, nhưng năng lực phục hồi lại rất nhanh, Nhâm Thạch chờ đợi từng câu nói hay hét vào điện thoại nhưng không hề chị chỉ nói.
『 Em có hạnh phúc không? Nếu như em hạnh phúc thì chị cũng hạnh phúc 』
Nhâm Thạch lúc đó bật khóc tại chỗ, tại sao một người không có máu mủ với mình, lại tốt với mình như vậy, Nhâm Thạch lại nói chuyện muốn nhờ chị mang thai hộ, lần này chị lại không hề nói gì, Nhâm Thạch không nghe ra được bên đầu dây là thanh âm gì, im ắng, lạnh lẽo, Nhâm Thạch quả thực không sợ Tình Lăng từ chối vì cậu có tư cách gì để cầu xin một việc lớn như vậy.
『 Em... chắc chứ? Nhưng mà... chị có khả năng... mang thai được sao? 』
Không phải là từ chối, mà là một câu nói hết sức đau lòng, Nhâm Thạch xót không tả nổi.
『 Chị đừng nói như vậy, chị sẽ mang thai được mà 』
『 Vậy nếu như có thể.. thì chị sẽ mang thai giúp em, nhưng chị muốn bàn với Nhâm Hoành 』
Sao chị có thể đáng thương như vậy? Không ngờ rằng chị lại đồng ý, lúc Nhâm Thạch thả điện thoại xuống rất muốn phi tới ôm chị ta.
Chuyện gì tới cũng đã tới, năm năm kết hôn vợ chồng Nhâm Hoành không hề có con, nhưng chưa bao giờ thử đi khám, vì Tình Lăng sợ phải nghe một đáp án gì đó khủng khiếp, cứ sợ sệt như vậy cho nên thứ khủng khiếp gì đó đã xảy ra lên người Tình Lăng, Lạc nội mạc tử cung, căn bệnh quái ác này khiến chị không thể mang thai, Tình Lăng như người từ trên bầu trời kéo xuống tận sâu dưới địa ngục, Nhâm Hoành an ủi chị nhưng chị rất kiên cường, không mang thai thì không thể mang thai, có đau buồn thì cũng chẳng làm được gì.
Chị rất nhanh đã gọi cho cậu, chị ta xin lỗi muốn nát điện thoại, chỉ một câu duy nhất.
『 Xin lỗi em, chị không thể mang thai được 』
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!