Chương 116: Phiên ngoại: Đem chân tình tiến vào lòng đối phương

Thời gian như một cái chớp mắt, Khâu Duẫn rốt cuộc cũng tháo thạch cao, liền bị ba mẹ hắn tống đến công ty, hiện giờ chắc chỉ đang là chân chạy vặt, ba hắn ra tay rất ác độc, ai nói con ruột thì có thể một bước lên cao, nằm mơ đi, hắn sẽ là nhân viên quèn dưới trướng Khâu Minh, có cơ hội ngóc đầu lên hay không thì chưa biết được.

Chỗ công ty Nhâm Thạch cũng rất tốt, mặc dù chả phải to lớn gì, lương cũng bình thường, nhưng công việc này cậu làm đã lâu rồi, quen cũng đã quen rồi, nói bỏ thì cũng hơi luyến tiếc, Khâu Duẫn cứ bảo cậu theo hắn, nhưng thứ nhất cậu không muốn cậy vào hắn, thứ hai là không muốn nhìn mặt Khâu Minh.

Nhâm Thạch đang làm việc thì nhận được một cuộc điện thoại, không biết cầm lên đã bao lâu rồi nhưng vẫn không hề bắt máy, rốt cuộc cũng bắt, cậu chưa nói gì đã nghe bên kia nói trước, là giọng nói hết sức quen thuộc.

『 Nhâm Thạch mẹ về rồi 』

Thật ra Nhâm Thạch cũng chẳng có cảm tưởng gì, sắc mặt cậu vẫn cứ lạnh tanh như vậy, chẳng biết phải nói tiếp như thế nào.

『 Nhâm Thạch sao con không trả lời? 』

『 Mẹ tìm con có việc gì? 』

『 Con nói gì vậy? Mẹ tìm con nhất định phải có việc gì sao, lâu ngày không gặp, mẹ có chút nhớ con 』

Nhâm Thạch ngây người một chút: 『 Hiện giờ mẹ đang ở đâu? 』

『 Mẹ đang ở nhà Nhâm Hoành, con làm xong thì ghé qua mẹ xem chút 』

『 Được 』

Điện thoại đã cúp lâu rồi mà Nhâm Thạch vẫn cứ ngây người, mẹ con cậu chắc hẳn đã ba năm chưa gặp nhau, đột nhiên bà ấy nói nhớ cậu, cậu cảm thấy quá đột nhiên không thể tiếp thu được, tình cảm mặc dù đã rất lạnh nhạt nhưng cậu không thể không đi.

Tan làm, Nhâm Thạch bắt xe về nhà Nhâm Hoành, cả đoạn đường cảm xúc cứ buồn phiền, chị dâu ra mở cửa cho cậu, không làm cho Nhâm Thạch bất ngờ người ngồi chễm chệ trên sofa, điệu bộ rất nhàn nhã, bao năm không gặp Nhâm Thạch mới biết bà đã già đi rất nhiều, nếp nhăn đã chằng chịt cả khuôn mặt, vừa nhìn thấy Nhâm Thạch về, bà đứng bật dậy ôm Nhâm Thạch chật cứng.

"Ôi! Nhâm Thạch chẳng thay đổi chút nào cả!"

Nhâm Thạch không động đậy, ánh mắt nhìn đến thân ảnh của Nhâm Hoành, Nhâm Hoành cũng nhìn cậu, vẻ mặt không mấy vui vẻ.

Vì có mẹ Nhâm Thạch về cho nên Tình Lăng làm cơm rất sớm, cho nên 6 giờ đã ngồi lên bàn cơm, Nhâm Thạch chẳng có gì để nói chuyện với mẹ cậu, bà tái hôn với người khác, lại còn nuôi con của người ta, chẳng qua chuyện đã trải qua rất lâu rồi, mọi thứ bây giờ chỉ như mặt biển phẳng lặng, lại chẳng gợi lên ngọn sóng gì trong lòng cậu cả, dù như thế bà vẫn là mẹ của cậu, cậu không muốn vì cuộc gặp gỡ ngắn ngủi này lại thêm bất hòa, cho nên một từ gì cậu cũng chẳng buồn nói, cứ một mình ăn cơm của cậu, đường nói chuyện của bà là tự mình thao thao bất tuyệt, Tình Lăng đôi khi nói vài ba câu.

Chẳng mấy chốc chuyện lại kéo về hướng nào không hay, sắc mặt bà rất tự nhiên còn gắp thức ăn cho Tình Lăng.

"Này mẹ bảo! Con kết hôn với Nhâm Hoành cũng được năm năm rồi sao đến muộn con cũng không có vậy?"

Lời nói của bà rơi vào tai hai người lại rất khó nghe, không khí bỗng chốc rơi vào im lặng, bàn tay Tình Lăng hơi run rẩy, nhưng chị ta lại không nói gì, Nhâm Hoành đã bỏ chén cơm xuống, sắc mặt trở nên tệ hại, gân xanh hai bên thái dương của anh cũng nổi lên.

"Mẹ tới đây là vì chuyện này sao?"

Bà cũng cười ngượng vì mình nói mấy từ không hay như vậy, đột nhiên cười lên: "Không phải! Mẹ chỉ là đến thăm các con, mẹ sợ con bé có vấn đề gì đó, các con chưa từng đi khám sao?"

Tới đây Nhâm Hoành hình như sắp điên lên: "Đủ rồi, nếu muốn tiếp tục vấn đề này nữa thì mẹ về đi!"

"Sao lại thế được!"

Sắc mặt Tình Lăng đã căng cứng, Nhâm Hoành khẽ nắm bàn tay chị ta, bà cũng biết tình hình cho nên mới thôi nói nữa, liên tục gắp thức ăn cho Nhâm Thạch, Nhâm Thạch ăn sắp no rồi, không khí này cậu không hề muốn nán lại lâu.

Mẹ cậu lại nói: "Nhâm Thạch con cũng chưa có bạn gái sao, con năm nay___!" bà nhìn thấy Nhâm Thạch đã đổi sắc mặt vội sửa lại: "... À không, mẹ chỉ lo lắng cho các con, các con cũng đừng trách mẹ chứ, mẹ biết ở đây chẳng ai hoan nghênh mẹ nhưng mẹ vẫn trở về, con xem ba bọn con đến nhìn cũng không có, chỉ có mẹ là trở về!"

Nhâm Thạch rốt cuộc đứng lên: "Bà nói đủ chưa?"

"Đủ... là thế nào?"

"Nói xong rồi thì tôi về đây!"

Nhâm Thạch lấy túi, bà đã sốt sắng đứng dậy, biểu tình hiền hòa cũng chẳng giữ được bao lâu: "Xem bọn mày kìa, cái bọn vô lương tâm, tao lặn lội đường xá xa xôi đến đây tao nói có mấy câu mà bọn mày đã nhảy đành đạch, bảo tao nói này nói nọ!"

Nhâm Thạch khựng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào con ngươi của bà, phải nói cậu là do Nhâm Hoành nuôi lớn, bà ta nuôi cậu sao? Không hề, hai người một người là cha cậu một người là mẹ cậu, cả hai đều như nhau, ông ăn chả bà ăn nem, từ khi sống chung đã thi nhau cặp bồ, bây giờ bà nói những câu như vậy rất chướng tai.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!