Hiểu lầm
Hôm nay cũng như mọi ngày, cả 2 đứa cùng nhau đi học. Chờ bọn nó trên trường vẫn là những cuộc cãi nhau nảy lửa giữa 2 bên: bọn nó và 3 hotboy. Nhưng lạ 1 điều là cuộc cãi nhau hôm nay không có sự tham gia của Quốc Bảo và Ngọc Lan. Nó thấy vậy thì cũng tủm tỉm cười( như đười ươi xổng chuồng) làm 2 tên còn lại chẳng hiểu gì.
Lại nói về Minh Khánh. Từ lúc gặp bọn nó( chính xác là nó) thì Khánh thay đổi hẳn. Từ một Coldboy lạnh lùng, khó gần, bây giờ lại trở thành 1 tên tí tởn chuyên đi trêu chọc nó cùng với Huy và lần nào cũng bị nó chọc cho te tua(t/g: chậc, 2 tên con trai mà đấu hk lại 1 đứa con gái*bĩu môi*Nó: haha, ta mà! Mấy tên đó mà cãi đk ta hả? Đợi kiếp sau chắc cũng chưa có phước*tự sướng* Hai tên kia tức k làm j` được).
- Này! Cô bị điên hả? Sao cười hoài zậy? Ánh mắt lại còn nhìn 2 đứa kia gian gian nữa chứ! Có gì nói tụi tôi nghe coi
- Tên Huy lanh chanh lại gần nó hỏi nhỏ, đủ cho nó, Khánh và mình nghe( t/g cx nghe đk nè).
- Sao tôi phải nói zới anh? Mơ tưởng!
- Nó đáp lại 2 câu ngắn gọn nhưng cũng đủ khiến Huy đứng họng.
- Không nói zới nó thì zới tôi cũng được. Nói nghe coi
- Khánh chen vào( trời ơi! Còn đâu hình tượng hoàng tử lạnh lùng nữa hả zời?!).
- Never
- nó nói xong cũng là lúc tiếng trống vào học vang lên. Nó kéo Lan vào lớp khi cô và Bảo trong tình trạng đơ như cây cơ trước gió.
Hai tiết Văn trôi qua 1 cách chậm chạp với Lan và trong cơn buồn ngủ của nó.
* Giờ ra chơi:
Lan nói với nó là có việc bận cần giải quyết sau đó đi luôn mà không để cho nó ú ớ được câu nào. Sau 1 hồi nghĩ ngợi thì nó cũng đoán ra là Lan bận việc gì. Trong đầu nó bắt đầu nảy ra 1 việc làm hay ho: đi theo rình trộm Lan( zời, hay wa'!) .
Huy với Khánh đang đi ở ngoài sân trường thoáng thấy bóng nó đang thập thò, lén lút theo sau Lan thì nghĩ có trò gì đó hay ho nên cùng nhau đi tới. Nó đang mải theo dõi Lan nên không để ý j` đến xung quanh. Bỗng có người vỗ "bộp" 1 phát vào vai làm nó giật mình quay lại thì nhìn thấy 2 tên đáng ghét kia đang ở đằng sau: 1 tên cười nhăn nhở còn tên kia thì đứng đút tay vào túi quần 1 cách nhàn nhã.
- Làm gì mà lén lút thế? Khánh lên tiếng hỏi trước.
Thấy Khánh và Huy thì nó suýt chút nữa là hét lên nhưng may bình tĩnh lại rồi nói:
- Liên wan đến mi hả? Zô ziên!
- Ờ! Không liên wan đến tôi nhưng có người muốn biết đấy!
- Khánh nói bâng quơ, đánh mắt nhìn Lan đang đi phía trước.
Thấy vậy nó liền hiểu và nói:
- Được òi! Muốn biết thì ta chiều! Chuyện là thế này: bla bla...
- nó kể lại toàn bộ việc hôm qua Lan nói với mình cho 2 tên đó nghe. Nghe xong Huy lên tiếng:
- Oa! Không ngờ tên Bảo zậy mà ghê! Đi rình thử xem 2 đứa đó định làm gì nào!
- Thì ta đang định làm zậy thì có 2 tên điên nhảy vào chen ngang nè!
- Nó móc.
- Cô nói ai điên hả? Nói lại nghe coi!
- Huy điên tiết.
- Ta nói phong long à, trúng ai thì trúng
- Nó liếc nhìn xung quanh nói 1 câu bâng quơ làm cả 2 tên không cãi được gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!