- YEAH! Được ra viện rồi! Sướng wa' đi!
- Nó sung sướng nhảy tưng tưng trên giường bệnh làm những người đi ngang qua nhìn vào với ánh mắt kì lạ. Thậm chí còn có người nghĩ:" Sao lại có bệnh nhân tâm thần ở đây nhỉ?"
- Nè! Ngồi im đi! NGười ta đang nhìn kìa! Mất mặt wa'!
- Khánh nhăn mặt
- Đúng chuẩn phong cách hội trưởng luôn nè tụi bay
- Bảo đùa
- Giời ạ! Có mỗi việc xuất viện thôi mà cứ làm như phạm nhân mới ra tù không bằng
- Huy giễu
- Gì? Mi vừa nói gì cơ? Cái gì ra tù? Ta đâu trong sạch, chính trực thế này mà mi dám nói zậy hả?
- Nó bốc hỏa
- Cô hay nhỉ? Tôi Nói là như mới ra tù chứ có nói là ra tù thật đâu mà cô nổi khùng lên zậy? Có tật giật mình hử?
- Huy xoa cằm mặc dù mình không có cọng râu nào
- Ủa? Tật giật mình? Là sao?
- Nó giả ngu
- Ngu! Tật giật mình có nghĩa là... là...
- Huy ấp úng
- Là gì?
- Nó tiếp tục giả đò và cố nín cười
- Là... Tôi quên mất rồi!
- Huy nói nhỏ
- Hahaha...
- Nó bật cười
- Ngu thì nhận đi! Bày đặt quên với chả nhớ làm gì ệt thân!
- Nó bĩu môi chế giễu
- Đã nói là tôi quên mà! Tôi đâu có ngu như ai kia!
- Huy bực
- Ai kia là ai?
- Nó hỏi lại 1 cách ngây thơ vô(số) tội
- Chịu! Có người ngu nên không hiểu thì tôi cũng bó tay!
- Huy giả vờ lắc đầu mà trong bụng tức anh ách =))
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!