Ừ... ưm
- Nó bỗng kêu lên 1 cách nhẹ nhàng nhưng trong trạng thái cực yên lặng của căn phòng này thì cũng đủ cho những người trong phòng nghe thấy
- A! Trang tỉnh rồi kìa!
- Hoàng reo lên
- Để tôi đi nói với bác sĩ
- Bảo nói
- Cậu khỏi nói thì tui cũng pít! Hứ!
- Giang trả treo
- Sao cậu cứ thích móc tui zạ? Tui gây thù chốc oán gì zới cậu hử?
- Hoàng bất mãn nói
- Mệt quá! Muốn cãi nhau thì biến ra ngoài kia mà cãi! Nhức cả óc!
- Thu Anh mắng
- Á! Xin lỗi chị! Em không dám nữa
- Hai đứa đồng thanh
Đang muốn cãi nhau tiếp thì 2 người nhận được cái lườm sắc bén của Thu ANh nên không dám nói gì nữa mà quay sang lườm nhau.
- Cậu sao rồi?
- Thu Anh quay sang nó hỏi nhẹ
- Mình chỉ hơi mệt chút thôi
- Nó trả lời
- Pà cứ nghỉ đi. Mai tôi sẽ xin phép cô cho pà nghỉ học vài ngày
- Lan nói
- Chỉ cần 1 ngày thôi. Tôi không muốn nằm 1 chỗ lâu như zậy đâu!
- Nó nhăn mặt
- Ừ
- Lan gật đầu
- Mà sao tự nhiên cô lại ngất thế?
- Huy hỏi
- Tôi...
- Nó ngập ngừng
- Làm sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!