Au ui!
- Nó vừa lấy tay xoa trán vừa kêu. Chẳng biết hôm nay nó bước chân nào ra khỏi cửa trước để ngày hôm nay xui dữ vậy.
Còn người kia thì tuy đau nhưng vẫn nhất định tuân theo chủ nghĩa: " Im lặng là vàng".
Thấy người kia va vào mình mà không nói gì, nó tức tối hét lên:
- Nè! Bộ cậu có có mắt để làm cảnh hả? Mà sao đâm vào người ta mà không biết xin lỗi vậy?
- Nó tuôn một tràng dài.
- Người có lỗi là cô chứ không phải Khánh nha! Tại cô mải tám mà không nhìn đường sao lại đổ lỗi cho người ta?
- Gia Huy lên tiếng bênh vực bạn.
- Đây không phải việc của anh. Đồ hóng hớt!
- Nó quay sang lườm cậu nhưng khi thấy khuôn mặt đó thì lại thấy quen quen. Không muốn suy nghĩ chi cho đau đầu, nó lên tiếng hỏi:
- Nè! Tôi và cậu gặp nhau lần nào chưa vậy?
Gia HUy bây giờ mới để ý tới nó. Quay sang nhìn nó rồi bất ngờ nói:
- Là cô?!
- Tôi sao?
- Nó thắc mắc( sao ngu zữ zậy chị)
- Cô là con nhỏ tôi vừa gặp ở con hẻm gần đường Đinh Tiên Hoàng lúc đang đánh nhau với lũ đầu gấu, nhớ chưa?
- Gia Huy giải đáp thắc mắc cho nó.
- À! Thì ra anh là cái tên hâm đơ đấy
- Nó gật gù khi nhớ lại việc đó.
- Cô nói ai hâm đơ hả? Muốn chết không?
- Gia Huy nổi khùng.
- Không! Tôi vẫn còn yêu đời lắm! Anh muốn chết thì chết một mình đi
- Nó bật lại bằng thái độ tỉnh bơ khiến 2 người kia( Minh Khánh và Quốc Bảo) thầm khâm phục nó vì từ trước tới nay chưa ai có thể thắng được Gia Huy về vụ này.
- Nè, Trang, mày có định đi ăn kem không thì bảo?! Định đứng đây cãi với mấy tên hâm này đến hết buổi à?
- Lan cắt ngang cuộc cãi vã của 2 đứa.
- Cô nói ai hâm hả?
- Bây giờ Quốc Bảo mới lên tiếng.
- Ơ! Tôi nói phong long à! Trúng ai thì trúng
- Lan cũng ngang nhiên đáp lại.
- Cô...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!