Cả bọn rủ nhau tới siêu thị gần đó mua bánh kẹo rồi trở lại cánh đồng. Lấy 1 tấm thảm trải ra, cả 5 đứa lấy bánh kẹo ra sắp xếp gọn gàng. Bỗng nó nảy ra 1 ý ưởng:
- Hay bây giờ chúng ta cùng chơi 1 trò chơi đi?!!
- Nó nói
- Nhưng chơi gì bây giờ?
- Lan hỏi
- Hay là chơi... đuổi nhau đi!
- Nó nêu ý kiến
- Con hâm kia! Mày nghĩ tao là con nít hay sao mà pảo tao chơi trò đó?!
- Lan tức khí
- Không chơi thì thui! Có cần phải lên cơn zậy không mày?
- Nó nhăn mặt
- Hay là chơi trốn tìm đi! Dù trời chưa tối nhưng mà ở đây có nhìu bụi rậm lắm! Không sợ không có chỗ trốn
- Bảo đưa ra ý kiến của của mình và được cả bọn nhiệt liệt hưởng ứng
- Bây giờ thì oẳn tù tì nào!
- Nó hô
- Thui! Tôi hông chơi cái trò trẻ con đó đâu! Tui nhận trách nhiệm làm người đi tìm lun
- Huy nhăn mặt phản bác
- Ngươi đã thích thì ta đây sẽ chiều! Ta nổi tiếng rộng lượng a~
- Nó tự sướng
- Thôi đi cô! Khéo vướng vô cột điện ùi giật chết bây giờ
- Huy liếc mắt khinh kỉnh
- Mi có ý gì hả
- Nó trừng mắt, nghiến răng ken két nhìn Huy
- Ta có ý gì thì mọi người đều pít, chỉ có người não phẳng mới không hỉu thui!
- Huy vừa huýt sáo, vừa nói móc nó
- Ồ! Mi thật thông minh...
- Nó nói
- Cảm ơn vì lời khen
- Huy cắt ngang
- ... i như con milu nhà ta
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!