Chạm mặt
Đang đạp xe thong thả trên đường nó bỗng nghe thấy tiếng động lớn phát ra từ một con hẻm nhỏ. Vốn tính tò mò, nó liền gạt chân chống để chạy xuống xem.
- Giời ạ! Tưởng cái gì hóa ra là đang đánh nhau. Chán chết!
- Nó bĩu môi cảm thán khi nhìn thấy một lũ người đang lao vào đánh nhau như những con trâu điên
- Mà tên kia trông vậy mà cũng tài ghê! Một mình đánh cả 8,9 đưa to con như thế kia mà cũng đánh được! Ước gì mình cũng được như vậy.
- Nó ngồi xem và bình luận rồi lại chắp tay mơ ước cứ như con tự kỉ làm bọn kia đang đánh nhau cũng phải dừng lại để nhìn.
Đang mơ màng tự nhiên thấy yên ắng nên nó quay lên nhìn thì thấy lũ đó quay lại nhìn mình thì ngơ ngác:
- Nhìn cái gì thế ? Ta biết ta xinh rồi nhưng không cần phải chăm chú thế chứ?
- Nó lên tiếng hỏi tiện thể tự sướng.
- Này! Điên thì ra chỗ khác mà thể hiện. Không dưng vào đây ngồi tự kỉ là sao? Làm hỏng hết việc của người khác
- Gia Huy quay ra nói.
- Mi bị hâm đơ à? Ta ngồi im như thế này ảnh hưởng gì đến mi không? Đồ dỗi hơi!
- Nó tức.
- Mi nói ai hâm đơ? Chán sống hả?
- Tên kia cũng gầm lên làm lũ người bặm trợn kia tỉnh ra. Nhân lúc Gia Huy không để ý, chúng xông vào đánh len cậu nhưng may là nó đã kịp thời phát hiện và hét lên:
- Cẩn thận!
- Gia Huy quay lại và kịp thời chặn được đòn chí mạng của tên có ý định đánh lén mình.
- Nè! Là đàn ông con trai đi đánh lén mà không biết xấu hổ hả?
- Nó quay sang tên vừa đánh lén Huy hỏi.
- Không phải việc của mày. Biến!
- Tên cầm đầu lớn tiếng.
- Không phải việc của ta nhưng ta cứ thích xen vào đấy( cái này người ta gọi là hóng hớt). Rồi sao? Mi làm gì được ta?
- Nó bắt đầu lôi cái giọng ngang như cua của mình ra đấu.
- Đó là do mày nói đấy, đừng có kêu tao không biết thương hoa tiếc ngọc mà đi đánh một đứa con gái.
- Tên đó tiếp tục nói.
- Lắm mồm quá! Làm gì thì làm đi! Chị không có rảnh để đứng đây chơi cùng mấy em đâu
- Nó bắt đầu mất kiên nhẫn.
- Con nhỏ kia! Mi điên hả mà đòi đánh nhau với bọn đó? Muốn ra oai thì cũng phải lựa chỗ mà thể hiện chứ! Việc này không phải thứ mà mi có thể đùa đâu!
- Gia Huy quát.
- Việc của ta không cần mi bận tâm. Đánh thì ở lại mà không đánh thì lượn đi chỗ khác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!