Ra về, nó đứng ở chỗ hẹn đợi Đăng, không biết cậu ta có việc gì mà lại bảo nó chờ nữa. Chờ hoài, chờ hoài mà không thấy Đăng đâu, chắc cho nó leo cây rồi, bực bội nó bỏ về luôn.
Đang bon bon chạy xe trên đường, hắn chợt thấy nó trên vỉa hè, tự dưng trong lòng có chút vui vui. Hắn dừng xe lại ngay chỗ nó.
-Về không? Cho quá giang một xíu nè.
Nó nhìn hắn, rồi quay mặt bước đi. Hắn kiên nhẫn chạy theo, không hiểu sao lại muốn chọc nó một xíu cho vui nhà vui cửa.
-Leo lên xe đi.
Hắn cứ chạy theo lải nhải, cuối cùng nó cũng chịu thua mà leo lên xe.
Đi xe đạp mà còn chậm hơn nó đi bộ, tên này làm cái quái gì mà chạy chậm dữ vậy không biết.
-Ê, đang đua xe đạp chậm à?
-Biết chân người ta đau không, cũng tại dẫm trúng mảnh thủy tinh bên nhà Linh đó.
Nghe hắn nói nó có chút áy náy, mà cũng tại hắn thôi, ai biểu lo chuyện bao đồng chạy qua phòng nó làm gì.
Nghĩ vậy thôi chứ hắn cũng tốt bụng không đến nỗi xấu xa nó cũng nên trả ơn xíu.
-Xuống tôi chở cho.
-Thôi khỏi, con trai mà ngồi sau xe con gái giang hồ coi ra gì.
Hắn vẫn ngoan cố cãi lại, tên này có vẻ lỳ lợm không giống vẻ thư sinh bên ngoài xíu nào hết.
-CÓ XUỐNG KHÔNG THÌ BẢO.
Nó quát hết cỡ làm hắn lập tức dừng xe nhường tay lái cho nó, cái này gọi là rượu mời không uống thích uống rượu phạt đây. Đã không muốn hung dữ mà cứ thích chọc cho nó lên cơn à.
Hắn lủi thủi ngồi phía sau nó, mà phải công nhận nó khỏe dữ dội, chở một thằng con trai 1m78 phía sau mà chạy như bay, sau này ai mà xui số lấy trúng nó chắc mỗi lần gây gỗ là dính tường với nó quá.
Về tới phòng, nó dựng xe xuống rồi đi về phòng chợt bị hắn kéo tay lại.
-Ngồi đây chờ xíu.
Hắn chỉ cái ghế đá ngoài sân cho nó ngồi rồi chạy một mạch vào phòng lấy bông băng ra.
Nó cũng hơi bất ngờ trước sự quan tâm của hắn, có lẽ vì hắn thương hại quá khứ không mấy vui vẻ của nó mà thôi.
-Ngồi yên để Khang băng lại cho, không thôi nhiễm trùng phải cưa chân mai mốt không ai chở Khang đi học hết.
Nó mỉm cười trước cái lý do chính đáng cho sự quan tâm của hắn, chợt phát hiện ra rằng hình như dạo này mình cười nhiều hơn lúc trước thì phải.
-Xong rồi đó.
Hắn phủi phủi tay rồi nhìn nó nở nụ cười, nó đứng lên đi về phòng, trước khi đi không quên nhắc nhở hắn.
-Lo cho cái chân của mình trước đi kìa.
Từ đằng sau nhìn theo bước chân nó vào nhà, hắn cảm thấy trong lòng có chút phấn khởi, có lẽ từ trước giờ hắn chưa từng tiếp xúc với người nào có cá tính kỳ lạ như nó mới có thứ cảm giác này thì phải.
…
Sáng, vừa vô tới lớp đã thấy mặt tên Đăng, nó giả vờ không nhìn thấy rồi về chỗ ngồi, cái tội dám cho người khác leo cây.
-Chị hai ơi, ăn sáng đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!