Chương 48: (Vô Đề)

6h sáng, nó ngồi dậy ổn định tinh thần để đi tìm hắn. Mà tìm đâu bây giờ? Một xíu thông tin về gia đình hắn nó

cũng chẳng để tâm tới thì biết đi đâu mà tìm bây giờ.

Nhưng cũng mặc kệ, cứ ra đường rồi sẽ tính tiếp.

Nghĩ vậy, nó quyết định thay quần áo rồi ra ngoài với chiếc xe đạp cọc cạch của mình.

Vừa mở cửa, nó vô cùng kinh ngạc khi nhìn thấy hắn đứng ngay phía trước với nụ cười rạng rỡ.

Là hắn, vẫn bình an vô sự đứng trước mặt nó, là do nó quá lo lắng, do nó

nghĩ ngợi lung tung nên mới phải trải qua một đêm dài đằng đẵng như thế.

Ngay lúc này đây, cảm xúc vui mừng tràn về, nó chẳng nghĩ ngợi gì chạy đến ôm chầm lấy hắn.

A…a…

Hắn khẽ rên khi nó chạm vào vết thương trên người mình làm nó vô cùng ngạc nhiên.

-Khang sao thế?

-Không sao, tại…tại…tối qua bị té xe đó mà, nhưng mà giờ không sao nữa rồi.

Câu nói sặc mùi nói dối, nó nghe qua là thấy không bình thường rồi.

Đỡ hắn vào trong nhà ngồi, nó nhìn hắn thắc mắc.

-Khang bị té ở đâu thế? Có bị thương chỗ nào không?

-Không, chỉ là trầy trụa vài chỗ thôi à.

Không muốn nó quan tâm đến chuyện này nữa, hắn đánh trống lãng sang chuyện khác.

-Xin lỗi vì tối qua Khang không đến được, đừng giận Khang nha.

Nó nhìn những vết bầm trên người hắn mà muốn rơi nước mắt.

Một người ra đời sớm như nó, từng phải vật lộn vì miếng ăn bao nhiêu năm

trời chẳng lẽ nhìn những vết thương đó mà không nhận ra sao. Nhưng tại

sao hắn lại bị đánh? Có phải là do Thức đã hành động không?

Đầu

óc nó lúc này rất hỗn loạn, nếu thực sự là Thức thì chắc chắn cậu ta sẽ

không dừng lại ở chuyện này đâu bởi nó quá hiểu tính Thức cơ mà.

Nhìn hắn đi cà nhắc, vết thương khắp người mà nó cảm thấy tội lỗi kinh khủng.

Cũng vì bản thân mình ích kỷ khiến hắn phải ra nông nỗi này, nó sẽ không như thế nữa, sẽ không bao giờ như thế một lần nào nữa.

-Sao thế?

Thấy nó buồn buồn hắn thắc mắc.

Cố gắng che giấu những suy nghĩ trong đầu mình lúc này, nó giả vờ giận dỗi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!