Leo lên xe đi, hắn ngồi lái mà cứ me me đưa tay ra sau nắm lấy tay nó. Đường xá thì đông đúc dã man, vậy mà chạy xe không lo chạy cứ giở trò đụng chạm thân thể mới bực chứ.
-Khang biến thái, lo mà lái xe đi nha, còn thò tay ra sau nữa là tôi chặt tay á.
-Vẫn thích thò đó làm gì nhau.
Nó cảnh cáo mặc nó, còn hắn vẫn cứ làm cái hành động đó hoài. Bực bội quá, trong phút chốc không còn nhớ là mình đang ngồi trên xe, nó đứng lên kẹp cổ hắn cảnh cáo.
Vì quá bất ngờ không kịp phòng vệ, nên khi bị siết cổ hắn bị lảo đảo tay lái rồi chiếc xe đâm vào vỉa hè ngã nhào xuống đường.
Cũng may vì đang chạy chậm nên hai đứa cũng không bị thương gì nhiều.
Hắn trầy chân còn nó trầy tay, hai đứa cũng biết chia đều dữ.
-Lần sau đừng có mà quậy quá nha chưa.
Hắn vừa phủi đất trên người nó vừa kiểm tra vết thương trên tay.
-Nếu mấy người không nhoi thì làm gì có tai nạn.
Nó cũng gân cổ lên cãi lại, cái tật thích cãi vậy thôi chứ nó cũng thừa biết lỗi là do mình, nghĩ sao Tết đến nơi mà còn bị tai nạn nữa chứ.
Gửi xe ở trung tâm thành phố, hắn dắt tay nó đi bộ trên khắp phố phường.
Mà cũng tội hắn lắm, chân đi cà nhắc thế kia mà cũng chịu đi bộ cả buổi với nó, bảo sao không thương cho được.
- Chân còn đau không?
Thấy nó quan tâm, được dịp hắn giả bộ luôn.
-Đau lắm, nhưng mà không sao đâu, cố gắng cũng có thể lết bộ được.
-Vậy thôi kiếm chỗ nào ngồi nghĩ đi chứ đi như vậy sao Khang đi nổi.
Cái mặt lo lắng của nó làm hắn vui khủng khiếp.
-Hai đứa mình qua bên kia ngồi đi, Linh đợi xíu Khang qua bên kia đường mua kem cho nha.
-Thôi khỏi, chân Khang đang đau mà.
-Không sao, nhớ ngồi đó đợi đừng đi đâu hết nha.
Nói xong hắn nhanh thật nhanh chạy đi mất, có cản cũng không cản được cái tên lỳ lợm này nên nó đành ngồi đợi một mình.
Đường phố đêm giao thừa thật đẹp, người người chen chúc nhau tìm cho mình những bức ảnh đẹp, đâu đâu trên đường cũng thấy hoa mai, hoa đào nở rộ.
Đây là lần đầu tiên nó chào đón năm mới trong tâm trạng vui vẻ thế này, hắn còn hứa sẽ đưa nó đi xem pháo hoa vào thời khắc giao mùa nữa.
Nghĩ đến đây nó cảm thấy thật hạnh phúc khi được ở bên cạnh người con trai này,
-Chị cũng đi chơi nữa à?
Đang miên man suy nghĩ, giọng nói của Thức phát ra ngay bên cạnh làm nó giật mình. Tại sao trái đất này lại nhỏ bé như thế, tại sao ở đâu Thức cũng luôn xuất hiện phá nát mọi thứ của nó chứ.
Không trả lời Thức, nó đứng lên bỏ đi liền bị cậu ta kéo tay lại.
-Buông ra. Nó gằn giọng, bao nhiêu vui vẻ nãy giờ bị cậu ta phá tan tành.
-Chị đừng tưởng vì chuyện của tên Đăng mà tôi sẽ để yên cho chị, tôi nói cho chị biết tôi từng xử lý Đăng thì cũng có thể xử lý tên này, hiểu chưa hả?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!