Chương 41: (Vô Đề)

Sáng thức dậy, hắn sang phòng nó gõ cửa lấy xe với cái mặt không thể ngại hơn được nữa.

-Linh ơi, mở cửa cho Khang lấy xe với.

Hắn nói lí nhí trong miệng, giờ mà nó mở cửa ra không biết hai người sẽ nhìn nhau thế nào nữa.

Nó nằm ở trong cũng ngại ngùng không kém, cứ mỗi lần nghĩ đến chuyện này thì mặt mũi lại đỏ ửng lên không có cách nào trở về trạng thái ban đầu được.

-Linh ơi….

Không thấy bên trong có tín hiệu gì, hắn gõ cửa thêm lần nữa, nó đành phải lết xác ra mở.

Vừa mở cửa ra nó cũng bay vào trong nằm xuống đắp chăn, chủ yếu để hai đứa khỏi ai ngại hết.

-Xe đó, Khang lấy đi.

Hành động bất thường của nó làm hắn cảm thấy kỳ lạ, tự nhiên mấy cái ngại lúc nãy rủ nhau đi đâu hết trơn.

-Linh sao thế? Ốm hả?

Nó chẳng biết trả lời sao với câu hỏi này nên đành nói xạo luôn.

-Chắc vậy, Linh thấy hơi đau đầu.

Hắn khẩn trương thấy rõ, sao tự dưng lại ốm chứ, rõ ràng tối hôm qua còn rất bình thường cơ mà.

Nhưng khổ nỗi hắn càng quan tâm thì nó càng xấu hổ, mà càng xấu hổ thì mặt càng đỏ, bởi vậy hắn càng lo lắng hơn.

Đến lúc này hắn chẳng còn nhớ đến chuyện tối qua nữa nên rất tự nhiên ngồi xuống bên cạnh rờ trán nó, hành động hết sức dịu dàng này làm nó bất chợt rơi nước mắt, có lẽ vì bản thân quá cảm động trước một người tốt bụng như thế này.

-Sao thế? Đau ở đâu à?

Nhìn thấy nó tự nhiên khóc, hắn cuống cả lên, phải nói từ trước đến giờ hắn chưa từng quan tâm ai nhiều như thế này.

Nó ngước nhìn hắn thật lâu rồi cuối cùng cũng lên tiếng.

-Không cần phải thương hại tôi vậy đâu.

Nghe nó nói, tự nhiên hắn cảm thấy hụt hẫng kinh khủng. Bao nhiêu chuyện hắn làm tất cả đều xuất phát từ sự quan tâm chân thành, hắn chưa bao giờ có suy nghĩ thương hại nó.

Mặc dù hắn không thể lý giải được tình cảm mình dành cho nó là gì nhưng có một điều hắn chắc chắn đó không phải xuất phát từ lòng thương hại như nó nghĩ.

Cảm giác buồn xen lẫn trong lòng, hắn đứng lên dắt xe đi về nhưng cũng không quên dặn dò nó trước khi đi.

-Linh nghỉ ngơi, uống thuốc đầy đủ đi nha.

Nó nhìn theo bóng dáng hắn bước đi mà cảm thấy lòng nặng trĩu, nó ghét nhận sự thương hại từ người khác bởi nó đủ mạnh mẽ để tiếp tục sống mà không cần nhận sự giúp đỡ của ai.

Nó sợ đối diện với hắn, nó sợ mình sẽ có lỗi với Đăng khi một ngày nào đó sẽ thích một người khác.

Nó sợ Đăng buồn khi nó quên mất cậu.

Nó sợ mình sẽ lại đau khổ khi yêu một người khác.

Hai ngày liên tiếp hắn không qua phòng nó mặc dù cũng có quan sát xem nó có ổn không. Tuấn thì nhìn hai người cứ né né nhau mà cảm thấy khó hiểu kinh khủng, cậu gặp hắn nói chuyện.

-Khang, hai người có chuyện gì thế? Mới hôm trước còn đùa giỡn vui vẻ lắm mà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!