Chương 37: (Vô Đề)

Ngồi đằng sau xe, vì quá mệt nên nó gục vào lưng hắn ngủ không biết gì luôn.

Hành động vô tình ấy không làm hắn khó chịu mà ngược lại hắn cảm thấy rất

thích thú, cảm giác cứ như mình vô cùng mạnh mẽ đủ để che chở cho người

con gái sau lưng vậy.

Từ chỗ đó về nhà không xa, vậy mà hắn chạy

đường vòng hoài nên đi mãi mà không tới được. Hắn thích cái cảm giác

này, được nó dựa vào người, được nắm lấy tay nhau vì lý do chính đáng,

có khi thức dậy nó còn phải biết ơn hắn nữa đấy chứ.

-Chưa tới nữa hả?

Mơ màng tỉnh giấc vẫn thấy mình ngồi trên xe, nó dụi mắt nhìn xung quanh có chút ngạc nhiên.

-Sao Linh không ngủ thêm chút cho khỏe?

Hắn có chút tiếc, phải chi mà nó ngủ nhiều nhiều thêm xíu nữa là được rồi.

Giờ nó đã dậy có muốn chạy đường vòng cũng không được nữa thôi thì đành

đưa nó về nhà vậy.

Tối, nó thay quần áo, chuẩn bị tâm lý về gặp Thức. Mặc dù biết bản thân sẽ chẳng thể làm được gì nhưng ít ra

cũng để chửi một trận cho thoải mái trong lòng.

Vừa đến cửa nhà thì đúng lúc Thức cũng vừa dắt xe đi ra, thấy nó hắn ta hơi giật mình.

-Chuyện gì?

Thức lạnh nhạt không nhìn vào mắt nó.

Dường như không quan tâm đến câu hỏi của Thức, nó điềm tĩnh bước đến trước

mặt rồi vung tay tát vào mặt hắn ta một cái rõ đau. Sau đó bản thân cũng không cầm được xúc động mà rơi nước mắt.

Dùng tay xoa xoa chỗ bị đánh, Thức vẫn không đáp trả, rõ ràng không giống xíu nào cái bản tính hung tợn của trước kia.

-Cậu nói đi, cậu ghét tôi, đánh tôi, sỉ nhục tôi bao nhiêu cũng được, còn

cậu ấy đã làm gì mà cậu lại giết chết cậu ấy. Đồ độc ác.

Nó vừa

nói vừa nhìn Thức với ánh mặt hận thù. Hắn ta biết nó đang nói đến

chuyện gì và cái nỗi đau trên gương mặt nó khiến hắn có một chút hối hận cho hành động của mình.

Thức vẫn đứng đó mặc cho nó đánh hay chửi bới gì cũng chẳng lên tiếng một lời.

-Cậu ghét tôi đến mức mà ngay cả người yêu thương duy nhất của tôi cậu cũng giết, sao cậu không giết tôi luôn đi…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!