Trời hơi nắng, hắn dắt nó tới một gốc cây rồi dịu dàng đặt tay lên trán kiểm tra nhiệt độ.
-Có mệt lắm không?
Nó lắc đầu thay cho câu trả lời. Không khí trong lành làm lòng người cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.
-Cậu cười trông sẽ xinh hơn nhiều đấy.
Hắn xoa đầu nó một cái rồi đứng lên phụ Tuấn nhóm lửa nướng thịt.
Nó cảm nhận được vị ngọt trong câu nói tưởng chừng như rất đỗi bình thường của hắn, có cái gì không giống bình thường cho lắm.
-Ê, tôm chín rồi nè, lại đây ăn đi.
Nghe Tuấn gọi, nó đi tới ngồi cạnh bếp lửa khẽ mỉm cười với sự nhiệt tình
của cậu bạn. Nhìn thức ăn này là biết không phải cậu ấy chuẩn bị rồi, có lẽ là nhờ mẹ làm nên mới thơm ngon như thế.
-Để tôi lột tôm cho cậu ăn nghe, sao mà hôm nay tôi ga lang dã man vậy không biết.
Tuấn tự biên tự diễn một mình, tay lột tôm vụng về còn miệng thù cứ nói huyên thuyên không dứt.
Nó cảm thấy thương hai người bạn này kinh khủng, cũng vì muốn nó quên đi
chuyện buồn mà phải vất vả thế này, bảo sao không thương cho được chứ.
Cố gắng tỏ ra vui vẻ, nó trêu chọc Tuấn.
-Nãy giờ cậu có móc mũi không mà lột tôm vậy hả? Tôi sợ ngộ độc thực phẩm lắm đó.
-Cậu nghĩ sao tôi ở dơ vậy hả? Tôi chỉ là đi vệ sinh quên rửa tay thôi.
Trời ạ, nói chuyện gì đâu mà mất vệ sinh thấy ớn, nghe là hết muốn ăn luôn rồi đó.
-Vậy cậu tự ăn phần cậu đi, để Khang lột cho Linh ăn, chứ ăn của cậu ta thế nào cũng đau bụng cho xem.
Hắn chen ngang cuộc trò chuyện mất vệ sinh của hai người kia nhưng Tuấn
nhay lắm, gì chứ mấy cái trò đấu khẩu này cậu ta khoái kinh khủng.
-Nói giỡn thôi, chứ lúc nãy tôi có cho tay vào miệng mút sạch rồi mới lột chứ bộ.
-Gớm quá.
Nó đánh vào người Tuấn một cái cậu ta mới chịu ngưng mấy chuyện này, khổ ơi là khổ.
-Cái này ngon nè, ăn nhiều một chút.
Cử chỉ quan tâm của hắn đối với nó làm Tuấn cảm thấy ngạc nhiên. Hình như
theo thời gian sự quan tâm ấy càng tăng lên nhiều giống như giữa hai
người đã vượt ra khỏi ranh giới bạn bè rồi thì phải.
-Cái mặt cậu như con mèo rồi kìa, ở dơ quá.
Nhìn thấy cái mặt dính lọ của Khang, nó bỗng nhiên phì cười rồi rất tự nhiên đưa tay qua lau mặt cho hắn. Hắn nhất thời đơ người với hành động này
của nó, cảm giác như có một dòng điện chạy khắp cơ thể rất lạ lùng, đến
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!