Nó mệt mỏi đến mức chỉ muốn được yên bình ngủ một giấc nhưng cứ mỗi lần nhắm mắt lại thì những ký ức lại tràn về
khiến nó không thể nào ngủ được. Nhẹ nhàng đặt nó nằm xuống, hắn nói
bằng giọng rất nhẹ nhàng.
-Ở đây chờ Khang đi mua chút gì về ăn nhé, Linh nhịn nữa sẽ không chịu nổi đâu.
Nói xong hắn thật nhanh mua ít cháo về, nhưng về tới nơi thì nó cũng đã nằm ngủ mê man.
-Linh ơi, dậy ăn chút cháo rồi hãy ngủ nha.
-Tôi…mệt…lắm…
Nó nói giọng yếu ớt làm hắn cảm thấy có gì đó không ổn nên vội vàng đặt tay lên trán nó kiểm tra.
-Hình như Linh ốm rồi, Linh thấy trong người thế nào?
Hắn lo lắng thấy rõ, đây là lần đầu tiên thấy nó ốm từ lúc quen biết đến
giờ, bản thân lại chẳng có mấy kinh nghiệm trong việc chăm sóc người
bệnh nên hắn bối rối lắm.
-Mệt…quá…
Nghe nó rên hắn càng
cuống hơn nữa. Khoan đã, phải vận dụng kiến thức mới được, trước tiên
phải giúp nó hạ sốt, đúng rồi, phải giúp nó hạ sốt.
Hắn lẩm nhẩm
trong miệng rồi chạy cái ù ra tiệm thuốc đầu hẻm mua thuốc, xong xuôi
đâu đó vắt khăn đắp lên trán nó trông khá là chuyên nghiệp.
Nhìn
gương mặt xanh xao không sức sống của nó làm hắn chạnh lòng, nó quả thật rất đáng thương, đáng thương đến mức chỉ dành trọn cả cuộc đời này để
yêu thương và che chở.
Chưa bao giờ, hắn lại thấy mình biết quan
tâm người khác, chưa bao giờ hắn có thể cảm nhận rõ ràng dòng máu yêu
thương đang chạy trong cơ thể mình như thế.
-Linh mệt lắm hả? Đừng làm Khang lo lắng được không?
Nhẹ nhàng đỡ nó dựa vào người mình, hắn quàng tay qua ôm lấy vai nó rồi cúi xuống nhìn nó bằng ánh mắt vô cùng dịu dàng.
-Lạnh…quá…
Nó khẽ rên khi toàn thân lạnh ngắt, cơ thể không còn một chút sức lực nào để chống chọi.
Nó mệt lắm, mệt cả về thể xác lẫn tinh thần, nếu không có hắn bên cạnh, có lẽ nó đã nghĩ đến chuyện đi theo Đăng rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!