Chương 33: (Vô Đề)

Hôm ấy trong giờ làm, đang loay hoay bưng bê thức ăn từ trong bếp ra thì ở đâu xuất hiện chướng ngại vật làm nó té xuống, đĩa thức ăn trên tay bắn hết lên người khách ngồi gần đó.

Lồm cồm bò dậy, nó chẳng biết xử lý sao với tình huống này. Mặc dù biết chắc có người chơi mình nhưng không lẽ đứng dậy lôi cổ kẻ đó ra chửi. Cũng may là hắn nhanh chân chạy qua giúp nó, miệng xin lỗi rối rít còn tay thì nhanh nhẹn lấy khăn giúp lau giúp cho ông khách.

-Con xin lỗi.

-Lần sau làm việc cho đàng hoàng xíu, bực bội quá.

Lẳng lặng nghe ông khách chửi xong, nó ấm ức bước ra đằng sau quán, đều là phục vụ giống nhau cả thôi sao lại cố ý hại nó để làm gì cơ chứ.

Hắn nghĩ nó buồn nên chạy theo an ủi.

-Không sao đâu, Linh đừng buồn, chắc tại nền nhà trơn quá.

-Cậu nghĩ tôi dễ bị té vậy đó hả? Thôi không nhắc nữa, vào làm việc đi.

Nó bực bội đi vào trong, hắn nghe xong cũng chưa hiểu lắm câu nói của nó. Thôi kệ, chịu khó để mắt trông chừng nó là được rồi.

Cũng vì cái tội bất cẩn này mà đợi xong hết việc, nó bị anh quản lý quán ca cho một bài ca nhớ đời làm hắn chờ ở ngoài đến mức ngủ gật.

-Cậu về trước đi, lát hồi tôi chở Linh về cho.

Anh ta bảo về trước nhưng cảm thấy có gì đó không yên tâm lắm nên hắn cứ chần chờ không chịu về.

Thấy vậy, anh ta cũng chưa chịu từ bỏ ý định.

-Có một số kỹ năng tôi phải chỉ dạy lại cho người mới, nên cậu cứ về đi.

Không muốn làm phiến hắn, nó ở trong vẫy tay ra hiệu cho hắn về trước.

Đắn đo một hồi, cuối cùng hắn cũng quyết định đi về nhưng đi được một đoạn, không biết nghĩ thế nào lại thay đổi ý định quay trở lại quán lần nữa.

Nói về anh quản lý, anh ta đúng là biến thái thứ thiệt. Nghe mấy người nhân viên trong quán nói này nói nọ, nào là nó rất thích anh, lại rất kinh nghiệm trong những chuyện ấy, chỉ cần có ít tiền là nó chiều hết nên anh ta mới tìm cách giở trò.

Hắn vừa đi thì anh ta cũng thay đổi nét mặt ngay lập tức, miệng cười gian ơi là gian ngồi xuống cạnh nó.

-Lúc nãy té đau không em?

Nó bắt đầu cảm thấy nổi da gà với cái cách nói chuyện ngọt ngào này.

Thấy nó hơi dè chừng, anh ta tiếp luôn.

-Em biết không, ba mẹ anh mở cái nhà hàng này cho anh quản lý vì sợ anh đi chơi thôi, chứ nhà anh giàu có tiếng ở thành phố đó em.

-Chuyện đó có liên quan gì đến em sao?

Vừa nói nó vừa đứng lên định rời khỏi chỗ này, trên đời này sao lại có người vô duyên đến mức độ này cơ chứ. Anh ta vội đưa tay qua giữ lấy eo nó, tay còn lại nhẹ nhàng xoa xoa đôi chân lộ ra vì mặc váy.

-Tất nhiên là có liên quan rồi, chiều anh một đêm đi rồi em muốn gì anh cũng chiều tất, nhà anh dư sức để nuôi em mà.

Cái giọng sặc mùi biến thái của anh ta làm nó cảm thấy khinh bỉ kinh khủng, trên đời này tại sao lại có loại người như thế này cơ chứ. Mà cũng đúng thôi, mấy người có tiền thì muốn gì chẳng được, thậm chí còn có nhiều người tự nguyện đến nữa đấy chứ.

Nó gạt tay anh ta ra, rồi nhìn thẳng vào mặt không chút run sợ.

-Tôi đi phục vụ chứ không phải làm gái, muốn thỏa mãn nhu cầu thì ở ngoài kia thiếu gì người cho anh tìm.

-Đừng có vờ thanh cao nữa, con gái bọn em ai chẳng thích mấy cái này. Yên tâm, anh sẽ không để em chịu lỗ đâu.

Nói xong anh ta cho tay vào váy nó, tay còn lại ôm chặt lấy eo không chịu buông ra. Điên tiết với loại người biến thái này, nó mạnh tay đẩy ra không thương tiếc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!