Hắn nhìn nó lắc đầu rồi nháy mắt Tuấn ra
ngoài nói chuyện, chẳng biết từ bao giờ hắn xem Tuấn như bạn thân của
mình mặc dù trước giờ hắn chưa từng có ý định muốn kết thân với người
khác.
-Cái vụ hôm trước cậu nói đó, dạo này thằng em trai của Linh có đến quấy rầy cậu ấy không?
Hắn hỏi Tuấn, chẳng hiểu sao lại quan tâm đến chuyện của nó như vậy nữa.
-Tôi không thấy hắn xuất hiện từ hôm đó đến giờ, chắc là sợ nên trốn luôn rồi.
-Ừm, vậy thì tốt.
Tuấn cảm thấy có chút lạ lạ từ nơi hắn, dường như hắn rất cảm thông và quan
tâm đến nó, chẳng lẽ vì là hàng xóm nên mới như vậy sao. Nhưng dù sao
như vậy cũng tốt, ít ra còn có người trông nom nó cậu cũng yên tâm rồi.
…
Hôm nay đến lượt nó nấu cơm, mà nó có biết nấu món gì ngon đâu ngoại trừ luộc rau cộng với chiên trứng thôi.
Ngày xưa ở nhà, dì ghẻ bắt nó làm toàn việc nặng nhọc còn nấu ăn thì tuyệt
đối nó không được đụng tới, bà phải tự tay nấu thức ăn bổ dưỡng cho
chồng con mình nên không tin tưởng người như nó. Nên bây giờ ngoại trừ
hai món đó nó chẳng biết làm món gì khác.
Ngày đầu tiên không sao, qua đến ngày thứ hai, thứ ba thì hai người kia bắt đầu có ý kiến.
-Sao ngày nào cậu cũng nấu hai món này vậy hả? Tôi ăn riết mà người sắp thành trứng rồi đó.
Tuấn nhìn đĩa trứng chiên mà ngán đến tận cổ, vậy mà nó vừa ăn ngon lành vừa trả lời tỉnh queo.
-Ăn rau bổ rau, ăn trứng bổ trứng, còn muốn gì nữa hả?
-Trời, tôi cần bổ cái đó làm gì, cho nó mọc thêm cái thứ ba à?
-Vậy càng đẹp chứ sao.
Chắc chết với con nhỏ này quá, người gì đâu mà nói gì cũng cãi ngang không chịu được.
Hắn vội lên tiếng để ngăn cản chiến tranh giữa các vì sao.
-Linh đừng nói chỉ biết nấu hai món này thôi nha.
-Ừm. Trứng ngon lại bổ dưỡng nữa mà, không thích mai tôi đổi món.
Nghe nó nói cả hai khoái chí thôi rồi, miễn sao thoát được món trứng của nó là mừng lắm rồi.
-Ừ, mà đổi món gì?
-Trứng luộc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!