Chương 27: (Vô Đề)

Nó nhớ Đăng hay ngồi dựa lưng vào tường, một tay kẹp cổ nó, còn tay kia làm rối bung mớ tóc ngắn cũn mười năm mới chải một lần.

-Hay giờ tôi dắt cậu đi cắt tóc nhé.

-Tóc tôi ngắn vậy còn cắt gì nữa chứ.

-Nói thiệt mà, mặt cậu mà cắt tóc đinh 3 phân là đẹp lồng lộn luôn đó.

-Giờ tôi mới biết trình độ thẩm mỹ của cậu, thảo nào nhìn cái đầu tóc cậu không khác gì tổ chim.

-…

Bây giờ Đăng không còn nữa, những ký ức ấy theo nỗi nhớ tràn về khiến nó

hòa mình vào đó. Đôi khi nhớ về những lần cãi nhau của hai đứa nó cũng

khúc khích cười một mình để rồi bất chợt nhận ra đó chỉ là ký ức.

Nó nhìn thấy Đăng ở trần đứng nơi cửa, tay đang vắt cho khô chiếc áo ướt nhẹp của mình, mắt liếc qua liếc lại đầy gian tà.

-Cậu thấy tôi có quyến rũ không? Chưa hết đâu nha, mai mốt tôi đi tập gym về là cậu sẽ chết mê chết mệt luôn cho xem.

Đăng lúc nào cũng hài hước, bên cạnh cậu chẳng bao giờ thiếu tiếng cười,

điều mà mười mấy năm qua chưa từng xuất hiện trong cuộc đời nó.

Cứ thế, mỗi giờ mỗi phút, nỗi nhớ trong nó lại càng đong đầy.

Bất cứ ở đâu hay bất cứ lúc nào nó cũng đều nghĩ đến cậu.

Không có cậu, thế giới này dường như không còn điều gì đáng sống nữa.

Nó đi học trở lại nhưng lúc nào cũng nhìn ra hướng cửa sổ, đôi mắt chất

chứa u buồn đến thương tâm. Cái lớp bình thường lúc nào cũng rộn rã

nghịch ngợm nhưng hôm nay yên ắng lạ thường.

Đám thằng Tuấn cũng không còn nhoi nhoi nữa, hình như ai cũng nhìn nó bằng con mắt thương hại.

Chỗ ngồi của cậu vẫn để trống, không còn ai che cho nó ngủ, không còn ai quay xuống chọc phá nó như xưa nữa.

Nó thèm cái cảm giác được nhìn thấy cái mặt nham nhở của cậu, thèm được

nghe giọng nói của cậu, thèm được bàn tay cậu chạm vào mặt như khi còn

ngồi đó.

Nhớ mỗi khi làm bài kiểm tra, cậu được bài của đứa

nào là ngay lập tức chuyền xuống cho nó chép, cậu có lật tài liệu thì nó cũng là người được xem đầu tiên.

Bây giờ mọi thứ đã lui về quá khứ, nơi cất giữ tất cả những kỷ niệm của hai người, nơi vĩnh viễn không thể nào thay đổi được.

-Linh nè, Đăng đã đóng xong học phí và tiền nhà cho cậu rồi nên tháng này cậu đừng lo gì nữa nhé.

Nó nhìn Tuấn hơi bất ngờ nhưng rồi chỉ gật đầu không nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!