Rồi mọi người cũng trở về trong đau thương, lúc này nó mới được đến cạnh người nó yêu thương.
Không khóc, không cười, không nói chuyện, chỉ lặng lẽ đứng nhìn.
Cứ thế, không khí yên lặng bao trùm, nó chỉ muốn ở mãi bên cạnh cậu mà
không muốn về nhà. Nó có rất nhiều điều muốn nói với cậu mà không còn cơ hội để nói, giá như thời gian có thể quay trở lại, giá như hai người
được quen biết sớm hơn…
Trời bắt đầu tối dần, không gian vắng lặng bao trùm khiến nỗi buồn càng nặng nề hơn nữa.
Nó vẫn đứng đó không có ý định trở về, mà bản thân cũng chẳng quan tâm đến khái niệm thời gian trong khi tất cả tâm trí đều chỉ nhìn thấy cậu.
-Trời sắp tối rồi, mình về thôi.
Tuấn nhắc nhở, nó chỉ lắc đầu rồi buông một câu nhẹ nhàng.
-Tôi ở lại với cậu ấy một xíu nữa, hai người về trước đi.
Hắn nhìn nó, đôi mắt sâu thẳm, gương mặt phảng phất nỗi đau tưởng chừng như
có thể quật ngã một con người kiên cường nhất. Không muốn nó tiếp tục tự hành hạ mình nữa, hắn bước tới nắm tay dẫn đi.
-Về thôi, Linh như vậy làm sao cậu ấy an lòng được.
-Không…cậu ấy ở đây một mình không có ai sẽ cô đơn lắm…
Thô bạo gạt tay hắn ra với sự cương quyết nhất có thể, nó không có ý định
rời đi khỏi nơi này cũng không muốn nghe bất cứ lời khuyên nào từ người
khác.
Hắn cảm thấy bực bội trước sự ngang bướng của nó, con nhỏ
này nhìn bình thường chẳng quan tâm đến chuyện gì như thế nhưng lại sống vô cùng tình cảm.
-Linh bình tĩnh lại một xíu được không? Linh
nghĩ mình cứ đứng đây hoài cậu ấy sẽ sống lại sao? Linh có biết là nơi
đây bây giờ chỉ còn là một cái xác, rồi nó cũng sẽ trở về với bụi đất.
Còn linh hồn cậu ấy đã đi về một nơi rất ra rồi, vậy Linh cứ đứng ở đây
có tác dụng gì cơ chứ?
Hắn nói luôn một hơi không ngưng nghỉ để
giúp khai sáng cho cô gái nhỏ tội nghiệp này. Dẫu biết sẽ rất đau, rất
khó chấp nhận nhưng sự thật vẫn là sự thật, nó phải mạnh mẽ đối diện với nỗi đau này mới có thể có đủ nghị lực bước về phía trước.
Có thể ông trời đã lấy đi hạnh phúc nhỏ nhoi của nó nhưng biết đâu được, ở một nơi nào đó có một niềm hạnh phúc lớn lao hơn đang chờ đợi thì sao.
-Các người ác lắm…tại sao lại gây ra tai nạn…tại sao lại cướp mất cậu ấy chứ…
Nó gần như điên dại, miệng cứ lẩm nhẩm có mấy chữ mà phải lắng tai lắm mới nghe được. Đầu óc nó rối bời không còn nghĩ được bất cứ thứ gì khác
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!