"Voi ơi, từ hôm qua đến giờ Voi không
đến chơi với Kiến, có biết Kiến nhớ Voi nhiều như thế nào không? Nếu hôm nay mà Voi còn ham chơi không đến, thì đừng trách Kiến vô tình nha
chưa."
Nó nói lẩm bẩm một mình, gương mặt đã thấm đẫm nước mắt từ khi nào.
Ngay lúc này đây, nó không biết bản thân sẽ phải làm gì.
Chạy đến gặp Đăng ư? Nó không đủ can đảm khi phải nhìn thấy cảnh chia ly,
khi nhìn thấy toàn thân cậu bất động. Nó sợ nhìn thấy nước mắt của người khác, sợ mình lại không kiềm nén được bản thân mà khóc trước mặt những
người xa lạ.
"Tôi nhớ cậu sắp phát điên lên rồi, làm ơn trở về với tôi đi được không?"
…
"Có phải Voi giận Kiến vì cái tính bướng bỉnh không chịu nghe lời phải
không? Chỉ cần Voi trở về nhất định Kiến sẽ ngoan ngoãn, cố gắng học
hành. Còn nữa, Kiến sẽ để tóc dài, không cho tay vào túi quần, không
huýt sáo, không đi ngoài mưa nữa…"
…
"Voi ơi, hôm qua tới giờ không gặp Voi rồi, không lẽ Kiến đáng ghét đến mức Voi cũng bỏ Kiến mà đi sao?".....
Từng giọt nước mắt mặn đắng rơi xuống mà không có cách nào kiềm lại được.
Lúc này đây nó cần Đăng biết mấy, cần vòng tay yêu thương an ủi, vỗ về.
Không có Đăng, nó như mất đi điểm tựa để sống, mất đi động lực để bước tiếp trong cuộc đời.
Ai đã từng đi qua đau thương mới có thể thấu hiểu được nỗi đau đó to lớn đến nhường nào.
…
Từ sáng đến giờ không thấy nó mở bước ra khỏi phòng, cũng chẳng thấy cửa phòng mở, nghĩ nó bị bệnh nên hắn vội sang gõ cửa.
-Linh ơi, làm gì trong đó thế?
Hắn đứng bên ngoài gõ cửa nhưng cả buổi vẫn không thấy nó mở cửa, không biết có chuyện gì xảy ra không nữa.
-Linh không mở là Khang phá cửa vào đó nha.
Nghe hắn hăm dọa, nó đành phải lết xác bước ra.
Mới chỉ qua một đêm mà trông nó tiều tụy thấy rõ, gương mặt hốc hác không chút sức sống làm hắn cảm thấy lo lắng.
-Linh ốm hả?
Nó chỉ lắc đầu không nói, đôi mắt thâm quầng sưng húp tố cáo nỗi buồn
trong lòng nó. Hắn biết nó rất ít khi khóc, cũng chẳng muốn thổ lộ cùng
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!