Hôm ấy là một ngày âm u, mây đen kéo đến
xám xịt cả một vùng trời. Dù vậy, lời hứa của một thằng con trai làm
Đăng không thể nào không đến chỗ hẹn được.
Trước khi đi, Đăng âm
thầm giúp nó đóng học phí học kỳ tới cùng với tiền trọ để nó an tâm học
hành. Cậu biết nếu nói nó sẽ không bao giờ chấp nhận sự giúp đỡ nên tốt
nhất là âm thầm làm một mình.
Chẳng hiểu sao trong lòng lại cảm thấy có một chút bất an mà không thể nào lý giải được.
-Hôm nay chắc mưa lớn lắm, cẩn thận kẻo bị ướt đó nha Kiến.
Đăng dịu dàng dặn dò trước khi đến chỗ hẹn.
-Ừm, Voi cũng vậy nhé, trời mưa thì chạy xe chậm thôi đường trơn trượt lắm đó.
Dặn dò xong xuôi đâu đó, Đăng đến chỗ hẹn đã thấy Thức cùng đám bạn chờ sẵn ở đó.
Nhìn thấy cậu hắn cười nhếch mép thách thức.
-Mày đến trễ hai phút đó.
-Không cần nói nhiều, chỉ cần mày giữ lời là được.
Đăng cũng chẳng thèm quan tâm đến thái độ của hắn, đối với cậu nếu không vì
nó thì cậu đã không để yên cho cái tên phách lối này rồi. Đường đường là một người em trai cùng chung huyết thống vậy mà lại đối xử với chị gái
mình như thế, thật không thể chấp nhận được.
-Để xem khả năng của mày đến đâu đã.
Hắn hất mặt về phía Đăng rồi dựng chống xe, chỉnh sửa lại mũ bảo hiểm chuẩn bị vào cuộc.
Đăng cũng thế, cậu rất ghét những tên phách lối chẳng coi người khác ra gì, hay ức hiếp con gái như hắn.
Cuộc đua bắt đầu, thằng Tuấn cùng đám bạn cũng yên lặng đứng nhìn, tụi nó hoàn toàn tin tưởng vào tay lái lụa của Đăng.
Tiếng còi vang lên, cả hai chiếc xe tiến về phía trước.
Đăng đang dẫn trước một đoạn khá xa, dường như hắn ta đang có âm mưu gì mà luôn giữ một khoảng cách với cậu.
Cảm thấy có chuyện gì đó không ổn, Tuấn lấy xe chạy theo. Nhưng chưa đuổi
kịp thì từ đằng xa cậu đã nghe tiếng xe ngã rất mạnh, đến nỗi toàn thân
run rẩy.
Đăng nằm trên vũng máu, thoi thóp.
Lần đầu tiên cậu bị tai nạn trên đoạn đường này trong mấy năm đua xe ở đây.
"…Chăm…sóc…Linh…."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!