Chương 23: (Vô Đề)

Hết giờ học, cả lớp phải ở lại trực nhật toàn sân trường, mà nói cho ghê gớm vậy thôi chứ cái đám này bày ra là chính chứ dọn dẹp được bao nhiêu đâu.

Riêng nó thì sướng lắm,. vừa làm màu động tay động chân vào cái chổi là Đăng cản lại liền.

-Ngồi trong lớp chơi đi, để Voi làm cho.

Có câu nói của Đăng, mấy đứa con gái nhìn nó tức lắm mà chẳng làm được gì, cũng đúng thôi ai dám cãi cậu cơ chứ.

Mà nó được cái tính nghe lời ghê gớm lắm, Đăng kêu ngồi nghỉ thì nó ngồi à, đâu có dám ý kiến ý cò gì đâu.

Nó ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ, hôm nay bầu trời thật đẹp, những áng mây vô tình hay cố ý tạo thành những hình thù ngộ nghĩnh, nó có thể tự tưởng tượng ra một con chim đang bay lượn, một con khủng long đang lê từng bước chậm chạp hay một chú thỏ đang nhảy tung tăng trên bầu trời đầy nắng. Từ ngày quen Đăng, nó cảm thấy thật bình yên và vui tươi đến lạ.

Cảm hứng dâng trào, nó vội lấy giấy bút ra vẽ rồi ngủ quên lúc nào không hay.

Mãi đến khi nghe tiếng gọi của ai đó nó mới chịu thức giấc.

-Về thôi, sắp đến giờ học của lớp buổi chiều rồi đó.

Đăng ngồi đối diện ngắm nó ngủ từ nãy giờ nhưng không nỡ đánh thức, đến khi cảm thấy trễ mới gọi nó dậy nhường phòng cho lớp người ta học.

-Tôi ngủ nhiều vậy hả?

Nó ngáp ngắn ngáp dài đứng lên đi về.

Đăng cũng chỉ biết lắc đầu đi theo.

-Kiến, cậu vẽ đẹp thật đấy.

Vô tình nhìn thấy bức vẽ của nó trên bàn, Đăng có chút ngạc nhiên. Từ trước đến giờ cậu không biết nó lại có tài hội họa như thế.

-Ừm, vậy để bữa nào tôi vẽ chân dung cho cậu hen.

-Thật không hả?

Đăng nghe nó nói tưởng thật hớn ha hớn hở, mà từ trước đến giờ nó toàn vẽ theo cảm hứng chứ đời nào biết vẽ người bao giờ đâu. Tên này đúng là ngây thơ thật đấy.

-Thật chứ, vẽ thú vật là chuyên môn của tôi mà.

-Tôi cắn cho một cái đi chích ngừa chứ ở đó mà thú vật.

Nó không dám cãi chỉ nhìn Đăng mỉm cười. Chẳng hiểu từ bao giờ tranh của nó lại có thêm màu sắc, chẳng hiểu từ bao giờ cuộc sống của nó lại tràn đầy tiếng cười như thế.

Đôi khi một nụ cười đơn giản của ai đó cũng làm tâm tình nó vui theo,.

Đôi khi vô tình nghe giọng nói của ai đó cũng làm nó loạn nhịp.

Đôi khi một cử chỉ gần gũi nhẹ nhàng cũng đủ làm tâm trí nó bấn loạn.

Đôi khi chỉ một câu nói quan tâm yêu thương một chút cũng đủ làm nó hạnh phúc đong đầy.

Cuộc sống này quả thật rất kỳ diệu, nó có thể quật ngã một con người kiên cường nhưng cũng có thể làm người yếu đuối trở nên mạnh mẽ.

"Giống như hoa dại, hãy học cách sinh tồn trong mọi hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, ngay cả khi người đời cho rằng bạn không thể".

Nó thích câu nói này, từ ngày vô tình đọc qua nó cảm thấy mình như tìm được một điểm tựa để cố gắng, bởi nó biết mình chẳng còn cô đơn nữa.

Chỉ cần có Đăng bên cạnh, nó sẽ có thêm động lực để cố gắng vì một tương lai tốt đẹp hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!